Một câu chuyện hay về đôi giày ba ta màu xanh

Thứ năm , 25/02/2016, 09:32 GMT+7
Chắc hẳn các bạn còn nhớ câu chuyện Đôi giày ba ta màu xanh học ở lớp Bốn. Đôi giày thật bé nhỏ phải không các bạn? Nhưng nó là ước mơ, là nỗi khát khao của nhiều người trong đó có chị phụ trách đội và bạn Lái. Tại sao đôi giày ba ta lại trở thành ước mơ của họ? Các bạn hãy nghe tôi kể nhé!

"Ngày còn bé, có lần chị phụ trách đợi thấy anh họ chị đi đồi giày ba ta màu xanh nước biển. Lúc đó chị thấy đôi giày đẹp làm sao! Cổ giày ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ chân có hai hàng khung dập và luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Chỉ tưởng tượng nếu mang nó vào chắc bước đi sẽ nhẹ và nhanh hơn, chị sẽ chạy trên những con đường đất mịn trong làng, trước cái nhìn thèm thuồng của lũ bạn.

Nhưng ước mơ vốn chỉ là ước mơ, bởi gia đình chị nghèo lắm, lấy đâu ra tiền mà mua đôi giày ba ta màu xanh.

Khi lớn lên, chị làm công tác đội ở một phường. Trong phường chị phụ trách có một cậu bé tên Lái suốt ngày chỉ biết đi lang thang, không học hành gì cả. Nhiệm vụ của chị là phải vận động Lái đi học. Để làm quen với Lái, chị cũng phải lang thang theo Lái khắp đường phố. Rồi một hôm, chị bắt gặp Lái đang ngẩn ngơ, đôi mắt chăm chăm nhìn vào một cửa hiệu trong đó đang treo một dôi giày ba ta màu xanh. Nhìn ánh mắt cậu bé, chị chợt nhớ đến ngày nhỏ chị cũng từng ước muốn có một đôi giày ba ta màu xanh. Thế là chị quyết định chọn đôi giày ba ta màu xanh để thưởng cho Lái trong buổi đầu cậu đến lớp.

Hôm nhận giày, tay Lái run run, môi cậu mấp máy, mắt hết nhìn đôi giày, lại nhìn xuống đôi bàn chân mình đang ngọ nguậy dưới đất. Lúc ra khỏi lớp, cậu cột hai chiếc giày lại với nhau, đeo vào cổ, nhảy tưng tưng trong một tâm trạng vui sướng.

Ước mơ của con người thật là đơn giản và bé nhỏ phải không các bạn? Câu chuyện ca ngợi tấm lòng nhân hậu của chị phụ trách đội, một người biết sống đẹp, biết mang lại niềm vuihạnh phúc cho người khác”.

Nguồn: