Bài văn kể lại câu chuyện lỗi lầm do em gây ra

Thứ năm , 05/11/2015, 12:00 GMT+7
Đề: Hãy kể lại sự việc cho em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền. 'Em xin lỗi gia dinh và hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Thời gian qua, em cố gắng giữ lời hứa, tập trung vào việc học hành....'

I.             DÀN Ý

1.            Mở bài:

*            Giới thiệu chung:

-                      Sự việc em gây ra là sự việc gì? (Nói dối.)

-                      Xảy ra bao giờ? (Cách đây hơn nửa năm.)

2.            Thân bài:

*            Kể lại diễn biến câu chuyện:

-                      Em rất thích chơi trò chơi điện tử.

-                      Bị thua điểm bạn trong một trò chơi.

-                      Em muốn thắng nên nói dối mẹ là đến nhà bạn hỏi bài để trốn đi chơi.

-                      Mải chơi đến khuya, quên cả giờ giấc.

-                      Bố đến nhà bạn đón không gặp mà gặp em vừa ở chỗ chơi bước ra.

-                      Mọi chuyện vỡ lở, em hối hận kể lại sự thật với ông bà, cha mẹ và xin được tha thứ.

-                      Hứa sẽ không tái phạm.

3.            Kết bài:

*            Bài học rút ra từ sự việc trên:

-                      Không nên dối trá.

-                      Nói dối chỉ dem lại hậu quả xấu mà thôi.

II.              BÀI LÀM

Ông bà, bố mẹ thường khuyên em muốn gì, cần gì thì cứ nói thật, không nên nói dối. Đường đi hay tối, nối dối hay cùng, bà bảo thế và chứng minh cho em hiểu bằng những câu chuyện cổ hay những sự việc có thật mà bà biết. Em thấm thìa và tự nhủ hãy cố gắng sống cho trung thực. Nhưng rồi có một lần, chỉ vì

không kiềm chế được ý thích của mình mà em đã trở thành kẻ nói dối dáng ghét. Nhớ lại, giờ đây em vẫn thấy xấu hổ. Chuyện xảy ra cách đây khoảng nửa năm, đầu đuôi là thế này:

Em rất thích trò chơi điện tử, nhưng vì nhà không có máy vi tính nên thỉnh thoảng vào cuối tuần, em tranh thủ đến tụ điểm chơi độ một tiếng cho đỡ thèm rồi về. Bọn con trai chúng em khi đã ngồi trước màn hình lấp lánh đủ màu là thích thú, say sưa, quên hết mọi sự.

Hôm ấy mới là thứ năm. Buổi tối, ngồi làm bài tập Toán mà đầu óc em cứ mải nghĩ về việc mình đã thua điểm Hùng trong trò chơi tấn công vào thành. Càng nghĩ càng tức vì em cho rằng mình chơi giỏi hơn bạn ấy. Không! Phải tập dượt cho thành thạo để chiến thắng, để “dằn mặt” cho Hùng đỡ “kiêu”. Trong óc em chợt nảy ra một ý. Em đứng lên, gấp sách lại rồi nói với mẹ:

-              Mẹ ơi! Bài Toán này khó quá! Mẹ cho con sang nhà Hùng để hỏi, mẹ nhé!

Mẹ đồng ý và dặn em về sớm. Như con chim sổ lồng, em chạy vụt đi. Nhà

Hùng ở cuối phố, cách nhà em chỉ vài trăm mét. Qua mấy điểm chơi điện tử, chỗ nào cũng lố nhố người. Lấm lét nhìn quanh, không thấy ai quen, em rẽ vội vào.

Em chơi lại trò tấn công vào thành. Một lần, hai lần, ba lần... Số điểm cứ tăng dần, tăng dần cho tới lúc hơn được điểm của Hùng mới thôi. Em say sưa và phấn chấn lạ lùng, quên cả thời gian. Chợt một bàn tay vỗ nhẹ vào vai khiến em giật mình:

-              Nghỉ thôi cháu! Khuya rồi!

Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Đã hơn mười giờ rồi ư?! Nguy quá!

Em vội vàng bảo:

-              Bác tính tiền cho cháu!

-              Sáu ngàn. Cháu đã chơi hai tiếng rồi dấy!

Lục hết các túi chỉ có bốn ngàn, em bối rối không biết làm sao, đành năn nỉ:

-              Bác cho cháu nợ hai ngàn, mai cháu trả!

-              Lần sau có tiền thì chơi, không tiền thì thôi, đừng thế nữa nghe cu cậu!

Em nóng bừng cả mặt vì ngượng nhưng đành chịu. Bác ấy đâu có nói sai. Bước xuống lòng đường, cơn gió đêm mát lạnh làm cho em tỉnh hẳn. Niềm phấnkhích lúc nãy chợt tan biến và nỗi lo ập đến. Trời ơi! Biết nói với bố mẹ thế nào đây?!

Đầu óc rối bời, em vừa đi vừa tìm cách đối phó nhưng nghĩ mãi không ra. Bất chợt, có tiếng xe máy dừng ngay bên cạnh và giọng nói nghiêm khắc của bố em cất lên:

-    Toàn! Lên xe mau!

Hai đầu gối bủn rủn, em đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:

-    Bố! Bố... đi tìm con ư?!

-    Phải! Mẹ bảo là con đến nhà Hùng làm Toán và bố dã đến dó để đón con.

Giọng bố bình thản nhưng em biết là bố đang kìm nén cơn giận dữ. Một nỗi

sợ hãi ghê gớm khiến em choáng váng. Như một cái máy, em leo lên xe để bố chở về nhà. Biết không thể nào biện bạch cho hành động dại dột-của mình, em đã nói thật mọi chuyện cho ông bà, bố mẹ nghe, ông gọi em đến gần và nhẹ nhàng khuyên nhủ:

-   Tuổi trẻ thường hiếu thắng nhưng cháu đừng cay cú hơn thua với bạn như thế! Chơi để giải trí thì được, chứ dam mê đến xao nhãng học hành thì không nên, cháu ạ!

Em xin lỗi gia dinh và hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Thời gian qua, em cố gắng giữ lời hứa, tập trung vào việc học hành. Do dó mà kết quả học tập khá lên nhiều. Bố*mẹ vui vẻ cho phép em mỗi sáng chủ nhật được chơi trò chơi điện tử hai tiếng đồng hồ. Tất nhiên là em không quên rủ Hùng - người bạn thân thiết cùng di.

Câu chuyện ấy đã cho em một bài học nhớ đời: Sự dối trá chỉ đem lại những hậu quả xấu mà thôi.

Nguồn: