Bài văn hay nói về cảm nghĩ quê hương

Thứ ba , 20/12/2016, 10:18 GMT+7
Đề bài: kể lại kỉ niệm quê hương và nêu cảm nghĩ của em.

A. MỞ BÀI

(Giới thiệu nhân vật, hoàn cảnh).

+ Hoàng hôn trên quê hương. Cảnh dẹp của quê hương. + Hồi tưởng lại ngày tôi còn nhỏ tuổi.

B. THÂN BÀI

(Phát triển câu chuyện)

1)     Mùa mưa. Nước lớn, tôi ra tắm trong làn nước mát của con sông quê.

2)   Sau khi tắm, tôi ngồi lặng nhìn cảnh đẹp, đầy thơ mộng và lưu luyến của dòng sông, của những cánh cò, của những bờ tre.

3)      Lặng buồn trước những mái tranh nghèo.

4)   Xa quê đã lâu tôi vẫn không bao quên được những cảnh bình dị gửi gắm bao nhiêu kỉ niệm ấy.

c. KẾT LUẬN

+ Bất giác nhớ những câú thơ về quê hương.

BÀI LÀM

Trong hoàng hôn, làng quê tôi mơ màng...

Con sông uốn quanh từng rặng dừa xanh duyên dáng, lững lờ trồi về chân trời... Ngày ây, tôi còn là mọt đứa trẻ tám tuổi.

Vào mùa mưa, cứ mỗi buổi chiều khi con bìm bịp kêu nước lớn, tôi xin mẹ được ra sông tắm. Trong làn nước mát, tôi ngụp lặn thỏa thích cho đến khi ông mặt trời đã khuất hẳn rặng dừa bên sông. Vào những ngày nghỉ, tôi được tắm sớm hơn và như thế là tôi được tắm lâu hơn, khỏi lo gì trời tối. Những dịp ấy, sau khi vẫy vùng đã chán, tôi lặng nhìn cảnh quê hương trong buổi hoàng hôn. Chiều rồi, một đàn cò thả cánh lượn quanh cánh đồng, bóng hàng tre nghiêng nghiêng rủ ông mặt trời đi ngủ sớm. Chiều rồi, bao mai tranh ngheo, lăng le buồn trong không gian yên ắng, hàng cau thầm thì gọi những hạt nấng rong chơi mau trở về. Chiều rồi, dòng sông hiền hòa, lững lờ trôi mang thêm một kỉ niệm của tôi đi theo tháng ngày...

Năm nay, tôi đã mười ba tuổi, năm năm xa quê hương còn gì. Thời gian xóa nhòa đi nhiều kỉ niệm về làng quê năm nào nhưng không hê phai nhạt trong trí óc tôi về một dòng sông thật hiền hòa trôi mang bao kỉ niệm thời thơ ấu, một cánh đồng mơ màng buồn trong nắng hoàng hôn... Và bất giác, tôi thấm nhớ những câu thơ:

Quê hương là gì hở mẹ?

Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở mẹ?...

Nguồn: