Bài văn con gà trống hay và ý nghĩa nhất

Thứ hai , 14/09/2015, 08:57 GMT+7
Đề bài: Hãy tả một con vật mà em yêu thích. Với đề bài tả con vật mà em yêu thích, thì chú gà trống là một trong những người bạn đáng yêu của các bạn nhỏ vùng quê, như một người bạn mỗi khi sáng sớm thức dậy.

Bài tham khảo

Một ngày mới bắt đầu, vầng hồng rạng rỡ ở phương đông, khói lam chập chờn trong sương sớm. Chợt vang lên tiếng gà gáy sáng: ò... ó... 0..., ò... ó... 0... 0. Đó là tiếng gáy của chú gà trống nhà bác Tư đấy.

Chú gà trống mới oai vệ làm sao! Thân hình chú chắc nịch, nặng chừng ba ki lô gam. Bộ lông đỏ tía xếp đều trên lưng và bụng. Đầu tròn, cổ thon dài được phủ bởi lớp lông màu tím biếc. Trên đầu là chiếc mào đỏ chót luôn lắc lư như kiêu hãnh trước vẻ đẹp rực rỡ của mình. Cặp mắt nâu nâu, tròn và long lanh như hai hạt cườm. Mỗi khi nhìn thấy con mồi là cặp mắt ấy lại sáng hẳn lên, đưa qua đưa lại trông thật là thích. Mỏ chú nhọn và cứng, hơi khoằm xuống nên bắt mồi rất giỏi. Thấy được mồi, chiếc mỏ ấy tóm ngay thật gọn. Có khi, chú tục... tục... mời bọn gà mái đến xơi, các chị gà mái thì thầm rủ nhau kéo đến đế’ cùng chú đánh chén nhưng chú vội nuốt chửng con mồi. Chú kiếm mồi nhanh là nhờ đôi chân nhanh nhẹn, nó vàng óng và cứng cáp, bên ngoài có những chiếc vảy sừng bao bọc. Phía dưới mỗi chân có một cái cựa nhọn chĩa ra trông rất oai. Đây là vũ khí lợi hại của chú khi gặp đôi thủ. Còn chiếc đuôi của chú thì cong cong, dài và nhiều màu sắc óng ánh. Chiếc đuôi xinh xắn này đã tôn thêm vẻ điển trai của chú.

Chú gà trống thật siêng năng, chú như chiếc đồng hồ báo thức cho xóm em. Chú gáy thật đúng giờ. Mỗi khi gáy, lông cổ của chú xù ra, hai chiếc cánh dang rộng, vỗ phành phạch, rồi chú rướn cao cổ, gáy thật vang. Nghe tiếng gáy của chú, mọi người đoán biết được giờ giấc. Khi chú gáy vang một hồi dài, báo hiệu trời sắp sáng, mọi người trở dậy chuẩn bị cho một ngày mới. Nhờ có chú, em dậy học bài thật đúng lúc. Em yêu chú lắm.

Chú gà trống thật có ích cho gia đình bác Tư và giúp ích cho cả làng. Em xem chú như người bạn nhỏ của mình.

Nguồn: