Viết thư xin lỗi khi làm việc làm sai trái đối với mẹ

Thứ tư , 14/12/2016, 10:07 GMT+7
Em trót có một cử chỉ hoặc lời nói việc làm sai trái đối với người trên (bố mẹ, ông bà, thầy giáo...) Em viết thư thuật lại sự việc xin lỗi, tỏ ỷ hối hận và hứa quyết tâm sửa chữa khuyết điểm.

Ngày... tháng... năm...

Thưa mẹ yêu quý!

Mẹ ơi! Hôm nay con ngồi viết thư này để mong mẹ tha thứ về lỗi lầm mà con đã gây ra vì trót có những lời nói và thái độ thiếu suy nghĩ làm cho mẹ phải buồn lòng.

Thưa mẹ, con nhớ rõ, hôm qua là ngày chủ nhật nên con được ở nhà. Sáng thức dậy, lẽ ra con phải biết quét dọn nhà cửa hay giặt giũ quần áo để đỡ đần Cồng việc cho mẹ thì con lại ngồi vào góc học tập, nhưng con không học bài mà lại ngồi xem những quyen truyện tranh mượn được củả bạn. Dưới nhà, tiếng mẹ gọi vang lên:

- Thu ơi, xuống quét nhà đi con!

Mẹ gọi một lần con nghe nhưng vẫn không trả lời, lần thứ hai con mới đáp trả. Thế mà con vẫn không xuống giúp mẹ mà ngồi xem chăm chú vài hình vẽ các nàng công chúa, hoàng tử hấp dẫn. Thấy con không xuống, mẹ bước lên nhà thay con xem truyện, mẹ hỏi:

-       Sao con không xuống giúp mẹ mà ngồi xem truyện?

Lúc ấy con rất bực tức không trả lời mà đứng dậy xuống làm việc một cách uể oai. Con cầm cây chổi quet nhà, thấy có món gì để không ngan năp con vùng vằng cầm lấy ném bừa bãi thêm chớ không đặt lại ngay ngắn. Mẹ trông thấy bảo:

-       Con làm nhẹ tay kẻo hư đồ vật hết!

Con trả lời mất cả sự suy nghĩ chín chắn:

-       Con không biết làm sao là nhẹ tay mẹ ạ...

Con bỏ lửng câu khi thấy sắc mặt mẹ buồn, rồi mẹ bảo:

-       Con làm gì thì làm đi, mẹ sẽ tự làm lấy các công việc.

Con ngần ngại đặt chổi xuống, xấu hổ vô cùng. Con chạy vội lên nhà, nước mắt muốn trào ra. Con cặm cụi vào vờ làm toán. Nhưng con không sao giải được một bài.

Hình ảnh mẹ và lời nói ấy luôn ám ảnh trong đầu con. Con nghĩ nếu lúc đó mẹ la rầy hay đánh đập con hơn là mẹ nói con bằng lời nói nhẹ nhàng. Neu lúc đó thái độ mẹ nói giận hờn, mẹ nhìn con với ánh mắt nhữ hỏi: Sao con lại như vậy?.Con cắn bút nước mắt trào ra.

Buổi trưa, cả nhà ăn cơm trễ hơn vì chỉ có một mình mẹ làm việc. Con ăn vội bát cơm rồi đứng dậy rời mâm cơm vì con không kềm được nỗi xúc động khi nghe ba hỏi con:

-       Sao hôm nay con không phụ mẹ công việc nhà?

Cả ngày đó, mẹ không sai bảo con làm việc gì cả. Còn con nhiều lần muốn xin loi mẹ, nhưng sao lời nói bỗng ngập ngừng. Những tập thơ trên bàn và bài đạo đức học về nghĩa vụ của con đối với cha mẹ vẫn nằm đó. Con đã học thuộc bài học nhưng việc thực hiện thì con chưa làm được. Con nghĩ đến công ớn của mẹ bao nhieu thi lòng con càng ray rứt bấy nhiêu. Cả cuộc đời mẹ đã khổ cực vì con, nuôi con khôn lớn cho con học hành đầy đủ. Mỗi khi con bệnh mẹ đã thức trắng cả đêm lo cho con. Vậy mà đến hôm nay, con vội quên những điều thiêng liêng ấy. Con đã xúc phạm đến mẹ, người mà con kính yêu nhất đời.

Thưa mẹ! Nỗi buồn ấy cứ theo con suốt ngày hôm qua. Buổi tối, con đã suy nghĩ kĩ và nghĩ chỉ co viết thư cho mẹ mới bày tỏ hết nỗi lòng của con đã hối hận thế nào. Mẹ ơi, con xin mẹ đừng giận con nữa và con mong sao khi đi học về sẽ được mẹ ôm con vào lòng nói lời tha thứ. Con xin hứa với mẹ sẽ chẳng bao giờ con gây ra lỗi lầm như thế và mẹ cũng không còn buồn vì con nữa.

Nguồn: