Văn hay thuật lại một trận bóng đá giao hữu

Thứ sáu , 16/12/2016, 11:10 GMT+7
Thuật một trận đấu giao hữu giữa đội bóng đá, (hoặc bóng bàn, 1 cầu lông)... trường em (lớp em) với đội trường bạn (lớp bạn).

Sau kì tranh Cúp thế giới theo dõi trên truyền hình, bọn học sinh chúng em hình như ai cũng ngấm máu bóng lên và ái cũng muốn mình trở thành

cầu thủ. Hai thầy chủ nhiệm cũng thế. Cho nên, sáng chủ nhật rồi lớp bảy A của em và lớp bảy B đã đấu giao hữu tại sân trường do hai thầy tổ chức.

Tinh thần thi đấu trận bóng đá đã được thông báo và chuẩn bị trước vào chiều thứ bảy, nên mới sớm, học sinh các khối khác cũng đến khá đông. Mọi người kéo bang ghế ra ngồi ở hành lang các dãy phòng học xung quanh. Họ đang bận tán về cầu thủ này, cầu thủ kia của thế giới hoặc đánh cá nhau lớp nào thăng cuộc.... Đặc biệt thầy Hiệu trưởng cũng tham dự. Thế ra, thầy cũng là một người mê bóng đa. Tuy chỉ là hai lớp đơn giản thôi nhưng chúng em cũng làm đúng nghi thức khai mạc. Hai hàng cầu thủ từ từ chạy ra mắt khán giả, rồi tiến vào giữa sân cúi chào, bắt tay nhau. Đội lớp em mặc áo thun trắng, còn đội B cởi trần khiến ai nấy cười ngặt nghẽo về y phục cẩu thủ khôi hài ấy. Thầy Hiệu trưởng tự nguyện làm trọng tài cho trạn đấu.

Trận đá bóng bắt đầu, lớp bảy B lăn bóng trước. Tất cả chúng em hồi hộp theo dõi từng đường chuyền, bóng hết từ chân người này qua chân người khác. Lúc đầu cả đôi bên thủ thê dè dặt. Sau khoảng hai mươi phút, lớp bảy B tấn công liên tục làm các bạn lớp em bối rối và bắt đầu đá loạn xạ. Bóng tới đâu, cầu thủ bu quanh tới đó, chẳng ra trận thế gì cả, báo hại hai thầy chủ nhiệm đứng ngoai nôn nóng, chỉ tro điều khiển mà chẳng bạn nào tuân thủ nữa. Trọng tàĩ cũng chẳng nhìn ra bóng chúng em vây khuầt, Chợt bóng tới sát khùng thành lớp em. Bạn thủ môn nhảy chồm lên. Nhưng trượt rồi. Bóng luon giữa hai chân bạn, bay thẳng vào lưới, còn anh thì ngã làn kềnh. Ca sân trường vừa cười ia, vừa vỗ tay inh ỏi. Có người còn cao hứng tung cả nón, cả dep của mình bay bổng lên không.

Hiệp đầu kết thúc với tỉ số: không - một. Lúc nghỉ giải lao, thầy em mới họp các cầu thủ lại, rút kinh nghiẹm về lối chơi đùn cục, chẳng co bài bản gì hết khi nãy.

Đến hiệp hai thì mặt trời đã lên cao, nắng bắt đầu nóng nên ai nấy đều đổ mồ hôi nhễ nhại. Lần này, lớp em hòa hoãn hơn. Lớp bảy B còn quá phấn khởi vì bàn thắng đầu tiên nên họ liên tục tấn công, thậm chí, quên cả phòng thủ sân nhà. Chợt một đường bóng thật nhanh từ bên này chuyển qua gần khung thành đôi phương mà cẩu thủ chưa kịp dồn về. Ban lớp trưởng hô to: “Xung” phong!”. Tiếng ho như một hiệu lệnh, cả lớp đống loạt lao tới: “Binh!”. Quả bóng tung lưới tuyệt đẹp! Cả sân trường vang dậy tiêng reo hò và những tràng pháo tay được dịp nổi lên không ngớt. Thế là san bằng tỉ số. Thầy çhu nhiệm mừng quá ôm lấy bạn Lâm~ vì chính bạn vừa sút quả bóng ấy. Ô, bạn Lâm! Trong lớp học, bạn học không khá, giờ đây lại là vị cứư tinh của cả đội bóng. Suốt từ đầu đen cuối, lúc nào bạn cũng xông xáo.

Đúng vừa lúc ấy, thầy Hiệu trưởng thổi một hồi còi và giơ tay làm hiệu kết thúc trận đấu.

Trận bóng vừa qua thật hào hứng, sôi nổi. Giá mà vài tuần, nhà trường tổ chức một lần thì thú vị biết bão. Cả thế giới mê bóng đá là phải.

Nguồn: