Tả một đêm trăng đẹp ở quê em.

Thứ tư , 09/09/2015, 09:24 GMT+7
Đề bài: Tả một đêm trăng đẹp ở quê em. Chị Hằng, chú Cuội, ông Sao làm ta liên tới tới ngay đó là mặt Trăng. Mặt trăng như một ngọn đèn không bao giờ tắt vào ban đêm vậy, một thứ ánh sáng màu vàng dịu nhẹ và không chói chang như mặt trời. Cùng thưởng thức một bài văn miêu tả khá là hay về mặt trăng nha.

Bài tham khảo

Một đêm rằm thú vị! Khi vầng trăng đỏ ối ghé qua lũy tre làng, em cùng các bạn trong xóm tập trung về sân đình đầu làng để ngắm trăng và vui chơi.

Đúng bảy giờ, tiếng chuông chùa cổ ngân vang. Trăng đã lên khỏi ngọn tre để rồi ban phát cho đất trời ánh sáng lưng linh, tinh khiết. Lũ trẻ chúng em đã có mặt tại điểm hẹn, ai nấy đều say sưa với đất trời trong đêm trăng đẹp. Trời trong vắt, thăm thẳm và không một áng mây che, muôn ngàn ánh sao đệm nhấp nháy. Trăng tròn như cái đĩa được cài trên nền trời bao la. Lúc này ánh trăng không còn đỏ ối như lúc mới mọc, trăng có màu vàng dịu ngọt. Trắng trắng tràn ngập con đường làng quen thuộc. Mái đình trang nghiêm, lồng lộng dưới bóng trăng. Nhìn vầng trăng đẹp quá, chúng em cùng nhau đọc to lời thơ của Trần Đăng Khoa:

Trăng ơi! Từ đâu đến?

Hay từ một chân chơi

Trăng tròn như quả bóng

Bạn nào đá lên trời?

Dưới ánh trăng đẹp, các trò chơi nhanh chóng xuất hiện. Chúng em chơi trò "Mèo đuổi chuột". Người chạy, người đuổi rình rịch. Tiếng reo hò gọi nhau í ới dưới sân đình. Trăng vẫn tròn vành vạnh, trăng mỉm cười nhìn chúng em vui chơi. Trò chơi vẫn diễn ra không ngừng, chúng em vừa vui chơi vừa hít thở bầu không khí trong lành, mát dịu dưới ánh trăng. Tiếng reo hò, cổ vũ vang lên. Những tràng pháo tay giòn giã, kéo dài. Tất cả đã phá tan đi không khí yên tĩnh của một vùng quê dưới bóng trăng tròn. Trăng đã lên cao, bóng trăng du du như sáo diều lơ lửng, cuộc vui của chúng em vẫn chưa dứt. Trò chơi mới lại xuất hiện, trò chơi "Trốn tìm Những vùng tôi của những khóm hoa đang sực nức hương thơm là nơi giấu mình tuyệt nhất.

Tiếng vỗ tay, reo hò thật vui, khung cảnh thật náo nhiệt. Ánh trăng lấp lánh trên khuôn mặt của từng bạn nho. Bỗng tiếng chuông chùa cổ ngân vang báo hiệu chín giờ đêm, trăng vội vã đi về hướng tây, vầng trăng nhỏ lại, nó như muốn ngự trị trên đính núi, xa xa phía chân trời. Cuộc vui của chúng em dừng lại, mặc dù ai nấy đều chưa muôn dứt các trò chơi. Chia tay ánh trăng nhấp nhánh trên đình làng, chúng em ra về với niềm hân hoan, phấn chấn.

Trăng vẫn sáng và đang ung dung xuông núi, nguồn sáng huyền dịu ấy còn phảng phất trong tâm tư mỗi chúng em. Ánh trăng ở làng quê đã đem đến cho quê hương em một vẻ đẹp duyên dáng, thanh bình. Em càng yêu quê hương và gắn bó với cảnh vật dưới đêm trăng.

Nguồn: