Tả cảnh thanh bình ở một miền quê mà em thích nhất

Thứ tư , 09/09/2015, 20:24 GMT+7
Đề bài: Tả cảnh thanh bình ở một miền quê mà em thích nhất. Và dưới đây là một bài viết về miền quê rất hay của một bạn học sinh yêu thích môn văn. Văn miêu tả là một trong những thể loại văn học giúp học sinh tả được thư xung quanh mình một cách đa dạng nhất dưới nhiều cách khác nhau.

Cả thời thơ ấu, em được sống ởquê ngoại, một miền quê yên bình và vô cùng tươi đẹp.

Nhìn từ xa, nơi đây tựa như một bức tranh sơn thủy. Dãy núi Đình Cương sừng sững, trang nghiêm như nhớ về một thời oanh liệt. Dòng sông Bến Đá chảy lững lờ dọc theo con đường về khu di tích Hành chính Nam Trung Bộ. Hai bên bờ sông, lũy tre xanh rì rào khúc hát bốn mùa, những hàng cây cao vút soi mình xuống mặt nước gương trong. Nhìn ra dòng sông ấy là khu di tích lịch sử - nhà lưu niệm nơi làm việc của cụ Huỳnh Thúc Kháng, một ngôi nhà tranh mái lợp đã từng trải nắng mưa. Sau lưng nơi đây là một xóm nhỏ được bao bọc bởi lũy tre làng.Ởcuối xóm là đầm sen rộng mênh mông.

Những bông sen trắng, sen hồng nhấp nhô trong khóm lá rung rinh. Hương sen phảng phất mơ hồ. Bên kia xóm nhỏ là vườn dừa nhà ngoại, những cây dừa thân to, cao vút trông thật oai vệ nhưng cũng thật mơ mộng. Hoa dừa rơi trắng cả sân nhà, tàu dừa uyển chuyến giữa một không gian lộng gió. Văng vẳng đâu đó là tiêng sáo dừa du dương cùng tiếng ru con à... ơ... của người mẹ. Am thanh ây đã đánh thức một miền quê yên tĩnh trong những buổi trưa hè. Ra khỏi làng một đỗi là cánh đồng cò bay thẳng cánh, ruộng lúa xanh tươi. Thỉnh thoảng có những đàn trâu no cỏ đi về. Tất cả đã tạo nên một cảnh đẹp yên bình, tươi vui, ấm áp.

Cũng như mọi người đã được sinh ra và lớn lên ở đây, em yêu nơi ấy biết nhường nào.
 

Nguồn: