Phát biểu cảm nghĩ về câu truyện Thánh Gióng

Thứ sáu , 20/11/2015, 11:36 GMT+7
Trong các truyện cổ dân gian nước ta mà em đã được nghe kể hoặc được đọc qua, chỉ có truyện Thánh Gióng là tạo cho em một ấn tượng thật sâu đậm đặc biệt...

... Đọc hoặc nghe kể truyện này chắc là các bạn cũng như em, đều tự hỏi chẳng biết vì sao mà người anh hùng chống ngoại xâm đầu tiên của dân tộc mình lại là một cậu bé mới lên ba tuổi. Phải chăng cậu bé ấy chính là hình ảnh tiêu biểu của dân tộc ta lúc mới hình thành, còn nhỏ bé và yếu đuối biết bao trước một kẻ thù phương Bắc to lớn và hung bạo. Vì thế mà đất nước ta phải nhanh chóng trưởng thành, phải lớn mạnh để đủ sức đương đầu, đánh bại giặc thù để gìn giữ toàn vẹn tấc đất ngọn rau của cha ông, để bảo vệ cuộc sống yên lành cho lương dân trăm họ. Trở lại hình ảnh của nước ta khi ấy, giặc thù xâm lược đã tràn tới núi Trâu, đi đến đâu bọn chúng cướp bóc và chém giết đến đó, gây cho nhân dân ta xiết bao điêu đứng. Rõ ràng là vận nước nguy biến. Máu của dân lành tuôn đổ. Do đó dân tộc ta, mà tượng trưng là chú bé Gióng, phải lớn mạnh để đối phó với quân thù. Lịch sử Việt Nam ta đâu chỉ riêng ở buổi đầu mà trong suốt cả chiều dài bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước đều như vậy cả. Bao lần quật cường trong ngàn năm bị giặc Tàu đô hộ. Thắng lợi trước Tống, Nguyên, Minh, Thanh tiếng tăm còn vang dội. Thắng lợi ở Điện Biên Phủ chấm dứt sự thống trị của thực dân Pháp, thắng lợi trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975 thống nhất đất nước. Tất cả những lần ấy dân tộc Việt Nam ta, đất nước Việt Nam ta đều quật cường như thế.

Để trở thành tráng sĩ mình cao hơn trượng, dũng mãnh oai phong, cậu bé làng Gióng đã phải nhờ đến thóc gạo, cơm cà của dân làng tự nguyện góp lại dưỡng nuôi. Bởi vậy hạ sinh Thánh Gióng là cha mẹ mà nuôi dưỡng Thánh Gióng chính là nhân dân. Chính nhân dân đã giảm ăn bớt mặc để Gióng lớn nhanh lên, có ngựa sắt, roi sắt, những phương tiện và vũ khí tối tân nhất, hiện đại lúc bấy giờ để Gióng quật ngã tan tành lũ giặc thù hung bạo. Tất cả ước mơ, khát vọng của mình, nhân dân đã gửi cả vào từng hạt gạo, chén cơm gửi đến nuôi Gióng. Ước mơ khát vọng của nhân dân ra sao? Nuôi người anh hùng làng Gióng, nhân dân chỉ mong sao người dũng sĩ này sẽ đánh tan giặc dữ để trên đồng, lũ trẻ được chơi đùa và nhà nông yên lòng cuốc bẫm cày sâu, để trong nhà, cô thôn nữ an tâm ngồi bên khung cửi và người mẹ yên lòng cất tiếng ru hời bên chiếc nôi tre của con trẻ, trên mái nhà ai, sợi khói chiều uốn lượn một cách thanh thản, yên bình... Đúng là không có nhân dân yêu nước thì làm sao có được người anh hùng cứu nước? Đẹp làm sao hình ảnh người anh hùng trên lưng ngựa sắt, vung roi vun vút vào giặc thù, mỗi bước đi từ miệng ngựa sắt lại phun ra ngọn lửa căm thù của nhân dân muôn thiêu cháy cả bọn giặc.
 

Thú vị biết bao! Thoả thích biết bao là hình ảnh Gióng bị gãy roi, nhổ cả bụi tre bên đường để đánh giặc. Người anh hùng làng Gióng không chỉ dùng vũ khí tôi tân hiện đại, mà lúc cần cũng sử dụng vũ khí thô sơ truyền thống của dân tộc. Điều kì thú nữa là hóa ra cây tre đã cùng dân tộc ta đánh giặc từ buổi bình minh của lịch sử, chớ phải đâu chỉ mới ngày một ngày hai của thời đánh Tây đuổi Mĩ gần đây thôi.

Hình ảnh người anh hùng cứu nước làng Gióng là hình ảnh tiêu biểu cho dân tộc Việt Nam nói chung, cho thiếu nhi Việt Nam ta nói riêng. Từ xưa đến nay, nối tiếp theo Thánh Gióng đã có bao nhiêu là thế hệ thiếu nhi anh hùng đã liên tục tiếp sức với cha anh mình đánh giặc cứu nước giữ vẹn bờ cõi. Lịch sử vàng son của chúng ta còn ghi lại tên tuổi sáng chói của Trần Quốc Toản, Kim Đồng, Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu... và biết bao anh hùng tuổi nhỏ khác không kể được hết tên.

Đánh giặc một cách hồn nhiên và vô tư hết mực, sau khi dẹp yên giặc dữ, Thánh Gióng cũng đã ra đi một cách hồn nhiên và vô tư như vậy. Hình ảnh đẹp nhất của truyện cồ dân gian này chính là hình ảnh chàng dũng sĩ làng Gióng cởi áo bỏ lại bên chân núi Sóc, cả người lẫn ngựa cùng bay lên trời. Hình ảnh ấy vượt thời gian sống mãi trong tâm tưởng của mọi người, mọi thế hệ và chắc chắn sẽ mãi mãi trường tồn cùng dân tộc Việt Nam chúng ta.

Nguồn: