Một câu chuyện hay nói về việc giúp đỡ chú thương binh

Thứ sáu , 11/03/2016, 08:58 GMT+7
Vào một buổi sáng, bầu trời tối mịt vì cơn mưa cứ rả rích kéo dài. Mùa nước lũ đã tràn về. Ớ dòng suối cuối làng, nước chảy cuồn , cuộn. Trên dòng suối là chiếc cầu rất đơn sơ, chỉ có một ống dầu dài và tròn đặt ngang, phía trên là hai cây tre nối lại với nhau để vịn.

Lúc ấy, có một anh thanh niên bị cụt mất một chân, vai mang cái túi và chống đôi nạng đứng bên bờ suối, nét mặt thoáng vẻ lo âu. Trong lúc đó có một bạn nhỏ chừng mười tuổi từ xa tiến gần anh thương binh và hỏi:

-  Chú ơi, sao chú lại đứng đây? Chú không sang bên kia được hả chú?

Anh thương binh tần ngần nói:

-  Ừ! Chú không sang được!

Bạn nhỏ nói tiếp:

-  Thế thì cháu giúp chú vậy! Nhưng... chiếc cầu này nguy hiểm quá chú nhỉ!

-  Ừ! Chiếc cầu lắt lẻo thế này cháu không đưa chú sang được đâu.

-  Nhưng mà làm thế nào bây giờ hả chú? Để cháu đi thử xem nhé!

Bạn nhỏ bước lên cầu và chậm rãi đi từng bước trên ống dầu, tay vịn chặt vào cái thận tre. Đi một vòng bạn nhỏ quay lại nói:

-  Chú ơi! Chú đừng sợ, chú cứ đi theo cháu, cháu sẽ dắt chú đi qua cái cầu này.

Anh thương binh chần chừ một lúc rồi đi theo bạn nhỏ. Bạn nhỏ nói:

-  Chú chống đôi nạng không được đâu! Chú đưa cho cháu mang túi và cầm nạng cho.

Thế là bạn nhỏ dìu anh thương binh đi. Ra giữa cầu, bỗng bạn nhỏ trượt ngã. Nhanh như chớp, bạn nhỏ bám được ống dầu rồi bình tĩnh bảo:

-  Chú đừng lo, cháu sẽ lên được thôi!

Nói rồi, bạn nhỏ từ từ leo lên được và lại dìu chú thương binh đi: Qua khỏi chiếc cầu nguy hiểm, anh thương binh rối rít cảm ơn bạn nhỏ. Bạn nhỏ mỉm cười đáp:

-  Có gì dâu chú...

Rồi bạn nhỏ hỏi:

-  Bây giờ chú về đâu?

-  À! Chú về bến xe cháu ạ!

Bạn nhỏ sung sướng reo lên:

-  Thế thì vui quá! Cháu cũng về chỗ đó. Nhà bà ngoại của cháu ở gần bến xe đấy mà! Bố cháu bảo về nhà giúp đỡ bà thu xếp đồ đạc để phòng trận lũ sắp đến! Cháu sẽ dắt chú đi qua đoạn dường lầy lội này nhé!

Thế là hai chú cháu vừa đi vừa chuyện trò thân mật, vui vẻ. Đến nhà bà ngoại rồí, nhưng bạn nhỏ không vào nhà mà đưa chú thưomg binh đến tận bến xe. Chiếc xe nổ máy và bắt đầu chuyển bánh. Chú thương binh vẫn không ngớt lời cảm ơn và khen bạn nhỏ ngoan. Bạn nhỏ vui mừng dứng nhìn theo chiếc xe rồi dưa tay vẫy chào đến khi xe chạy xa tít mới thôi.

Các bạn biết không, người bạn nhỏ mà tồi giới thiệu ở đây chính là bạn thân của tôi dấy!

Nguồn: