Kể lại câu chuyện về ngày thương binh liệt sĩ

Thứ tư , 21/12/2016, 10:33 GMT+7
Nhân ngày thương binh liệt sĩ (27-7) trường em có tổ chức một buổi lao động ở nghĩa trang liệt sĩ. Em hãy tường thuật lại buổi lao đọng đó.

BÀI LÀM

Mới sáng tinh mơ mà Dung lớp trưởng đã vào tận nhà lay tôi ngủ trên giường.

-     Dậy đi nàng công chúa ngủ trong lâu đài. Bạn biết là hôm nay tụi mình đi lao động ở nghĩa trang liệt sĩ nhân ngày 27-7 không?

-     ủa, chủ nhật mà... à mình nhớ ra rồi. Tôi cảm ơn Dung và vội dậy đánh răng rửa mặt.

Thoáng chốc sân chơi nhà tôi đã ồn ào đủ thứ giọng cười. Chả là muốn đến nghĩa trang của tỉnh các bạn đều phải đi trên một con lộ độc đạo mà con lộ lớn ấy lại chạy trước nhà tôi mấy bước.

Trời chưa sáng rõ, nên hơi nước của trận mưa hôm qua còn giấu những gương mặt của bạn bè. Chỉ những tiếng nói tôi có thể nhận ra được những bạn nào.

Chúng tôi phân công những bạn có xe đạp chở những bạn không có xe. Và chỉ một thời gian ngắn chúng tôi đã bon bon trên đường. Am thanh kim khí của những công cụ lao động va vào nhau loảng xoảng. Mấy đứa con gái chúng tôi ngồi sau xe khiêng phải vác cuốc giá mà phải cẩn thận với những vòng hoa nhỏ, những bó nhang (hương) và nhất là những cây hồng, cây bông mười giờ...

Và bây giờ chúng tôi đã tập hợp tại sân xi măng rộng mênh mông, trước mặt là đài tưởng niệm cao vút lên không gian với dòng chữ lớn: “Tổ quốc ghi công”.

Các thầy các cô đã có mặt tự lúc nào. Bộ quần áo công nhân bó gọn người cô giáo Hoa dạy văn khiến tôi thoáng chút ngạc nhiên. Dường như không phải là người cô dịu dàng tha thướt với tà áo dài môi sáng trên sân trường mà giờ đay oai nghiêm như một cô công an đanậ làm nhiệm vụ. Các lớp bạn cũng được tập hợp thành khối hình chỉnh te như một đội quân chính quy. Trong tay bạn nào cũng có sẵn dụng cụ lao động để sắp sửa tiến hành công việc.

Sau khi được phân công, lớp chúng tôi quay tụ lại nơi khu vực mà mình lao động. Qua bao thời gian thiếu bàn tay chăm sóc thường xuyên, những ngôi mộ bị che lấp bởi cỏ tranh, cỏ mọc bời bời và xanh um lên qua những trận mưa mát mẻ. Đây đó một vài con chim làm tổ trong nơi hoang vắng bay vút lên trời một cách vội vã và hốt hoảng.

Những bạn trai và thầy chủ nhiệm đang hăng hái “tấn công” rừng cỏ hung hãn. Mặc dầu còn nhỏ tuổi nhưng một vài bạn đã sử dụng cây dao phát khá thành thạo. Mỗi một nhát dao lứớt ngang trên mặt đat la một vùng trống được hiện ra, lưỡi dao cứ liếm dần từng mảng cỏ. Một số bạn thì chỉ cầm những cây dao chặt từng gốc tranh. Hai chang cầu thủ khỏe mạnh Nam và Cường giờ đang cầm hai chiếc giá “càn lướt” lên phía trước để lại từng mảnh đất và đám cỏ ngã rạp. Tất cả làm việc trong không khí vui vẻ say sưa. Tiếng cười nói rám ran. Tiếng la hét vang động khắp nơi. Và thật là nhộn nhịp khi thấy ở đây nhiều hình nhiều vẻ của công việc lao động. Người lúi húi, kẻ lom khom, người thì cầm giá, kẻ cầm dao, người thì nghiêng mình phát cỏ, kẻ thì hùng hục ủi giá như những chiếc xe ui...

Bọn con gái tụi tôi thì được giao nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn. Bạn Mai đang cầm chiếc kéo cắt cây kiểng của nhà minh tỉa tót những hàng cây cảnh để nó có hình thù gọn ghẽ và đẹp đẽ. Dung thì nhặt từng goc co sau khi đã đào bới kĩ càng đe chuẩn bị đặt vào vườn hoa liệt S1 những chậu hồng mơn mởn mà la còn rất nori, cằnh bụ bẫm và những nụ hoa tròn căng đang sắp nở. Bạn Liên thì gianh phần mình được ươm những bông mười giờ đang còn nũng nịu cong queo chưa tỉnh giấc với những cái nụ chúm chím như muốn thức. Hà tieu thư của lớp tôi thì đang ve vuốt và nựng những búp hồng khiến Dung quạu quọ: “Có xê ra cho người ta làm không? Gãy mất cái nụ hồng lớn bây giờ!” Hà vuốt nhẹ vào má Dung đã đỏ gay vì trời nắng:

- Cái nụ lớn này mà cũng sợ gãy mất à... Rồi bạn ù té chạy, và vừa ca một bài hát nào đó vừa cầm thùng đến con kênh xa ở phía đầu kia.

Những ngôi mộ xếp ngay ngắn theo hàng, theo lớp như thể các anh vẫn còn đứng trong một đọi ngũ giờ đã phô ra. Một số lớn “nhân lực” của trường đang quét vôi và kẻ tên những tấm bia bị rêu và đất xóa mờ.

Trời càng về trưa càng nóng, mặt trời vội vã phơi khô những ngôi mộ làm cho chúng trở nên trắng lóa, đẹp đẽ uy nghiêm. Chúng tôi mỗi đứa cầm nén nhang kính cẩn đặt trước từng ngôi mộ. Cả một khong gian lớn đầy hương khói. Mùi thơm ngào ngạt tạo nen một cảm giác thật lạ lùng. Tiếng ồn ào giảm hẳn đi. Cả một khối đông người như vậy mà giờ đây im phăng phắc. Hà đang bước nặng nề từ một ngoi mộ để đi ra, mat bạn nhòa nước mắt. Ai cũng biết rằng chú của bạn đăng nằm yên nghỉ trong một những ngôi mộ đó.

Đã đến mười giờ, tiếng còi vang lên để tập hợp các bạn lại. Ai cũng lấm lem và mặt mày nhễ nhại mồ hôi. Cả một khu nghĩa trang như mới mẻ hẳn lên. Đài liệt sĩ trở nên uy nghi hơn, cao vút hơn khi xung quanh trống trải và chỉ có những ngôi mộ noi lên là rất rõ. Thầy bí thư đoan đã khen ngợi chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, thầy đánh giá tinh thần lao động hang say này là thể hiện lòng biết ơn đầy tình nghĩa và rất đạo đức của chúng tôi với những người đã ngã xuống cho Tổ quốc.

Chúng tôi ra về mà ai cùng lặng lẽ như đang tự suy nghĩ về công ơn của những liệt sĩ đã hy sinh để có đat nước độc lạp ngày hom nay. Những bông mười giờ đã nở. Chúng bẽn lẽn nhìn chúng tôi như xin lỗi, biết ơn. Chào hoa nhé, hoa hãy nở sắc thắm cùng với những bông hoa hồng... hoa hãy làm đẹp lòng những người đã ngủ yên trong lòng đất, hoa hãy canh những giấc ngủ đó nghe.

Nguồn: