Kể lại câu chuyện ngắn dựa theo bài ca dao con cò mà đi ăn đêm

Thứ bảy , 07/11/2015, 14:41 GMT+7
Đề: Đọc bài ca dao sau đây: Con cò mà đi ăn đêm ... Đừng xáo nước đục đau con cò. Hãy tưởng tượng và viết thành một câu chuyện ngắn.

I.      DÀN Ý

1.       Mở bài:

*         Giới thiệu nhân vật và tình huống:

-     Tiếng van xin tha thiết trong đêm làm em chú ý.

-       Đi theo hướng có tiếng nói, em gặp một con cò ướt sũng, nằm thoi thóp trước lều của người coi ao cá.

2.       Thân bài:

*         Phát triển câu chuyện:

-     Đàn cò con đói quá.

-     Cò mẹ buộc phải kiếm ăn ban đêm.

-     Vì không quen nhìn bóng tối, cò mẹ đậu vào một cành mềm nên bị ngã xuống ao.

-     Người trông coi ao cá vớt cò lên, doạ trừng trị cò vì tội ăn trộm.

-     Cò thanh minh, cầu mong được chết trong sạch.

3.       Kết bài:

*         Kết thúc cãu chuyện:

-     Thì ra là một giấc mơ, vì hôm trước em vừa học bài ca dao Con cò mà đi ăn đêm.

-     Suy nghĩ về thân phận và lời cầu xin của cò mẹ.

II.    BÀI LÀM

Tôi van ông... Tôi xin ông... Đó là nguyện vọng cuối cùng của tôi... mong ông chấp nhận... Trời ơi! Tội nghiệp các con tôi...

Tiếng van xin não nuột da diết từ đâu vọng đến, xoáy vào lòng em. Em vùng dậy ra mở cửa. Lời van vỉ theo gió thoảng dến, tiếng được, tiếng mất. Đi ngược hướng gió, lần theo tiếng thì thào, em đã ra dến dầu làng. Cạnh ao cá lớn là cái lểu trông cá của ông Thanh. Trong lều, có tiếng người hỏi nhau tìm hộp diêm châm lửa. Trước cửa lều, một con cò xoã cánh ướt lướt thướt dang nằm thoi thóp. Nghe tiếng bước chân người, cò cố ngóc dầu lên nhìn em với dôi mắt hoảng hốt, cầu khẩn. Em như chợt hiểu ra mọi chuyện...

- Mẹ di! Chúng con đói quá!

-       Ngủ đi các con! Cô ngủ cho quên đói. Sáng mai mẹ về, sẽ có cá cho các con ăn.

Cò mẹ vừa nói vừa vuốt nhẹ lên lớp lông tơ óng mượt của lũ con. Chị gạt thầm nước mắt, trong đầu cứ xoáy lên câu hỏi: Làm thế nào bây giờ? Biết tìm đâu ra mồi ? Dạo này chuyển vụ, thức ăn khan hiếm quá! Tôm tép biên hêt đi đằng nào...

Có tiếng lao xao của mấy chị Vạc rủ nhau đi ăn đêm. Bỗng cò mẹ nghĩ: Hay mình cũng đi như họ xem sao ? Họ nhà Cò xưa nay chỉ quen kiếm ăn ban ngày, nhưng biết đâu ban đêm lại sẵn mồi hơn, may ra mình kiếm được chút gì cho lũ trẻ.

Nhìn các con ngủ trong cơn đói, lòng cò mẹ như lửa đốt. Chị thầm thì:

-       Các con ngoan nhé! Mẹ đi một lát sẽ về.

Lũ cò con nhao nhao:

-       Mẹ cố kiếm cái gì cho chúng con ăn nhé!

Hướng về phía cánh đồng, cò mẹ bay rảo tới. Con đường mọi ngày thân quen là thế mà sao ban đêm trở nên lạ hẳn. Cò không biết là mình đã đến đoạn nào. Bỗng thấy ở dưới có một vệt đen mờ, trông như một cành cây nho nhỏ. Cò nghĩ bụng ta nghỉ chân một chút rồi sẽ bay tiếp.

Ối!... Ùm!... Hoá ra vệt đen đó chỉ là một nhánh cây mềm mọc bên bờ ao. Cò cố bay lên. Mọi ngày đi kiếm mồi trên ruộng, cò chỉ lội nước ngập đến khoeo chân. Bây giờ ngã xuống ao, khua khoắng mãi mà cò không sao nhấc nổi thân mình lên được. Càng vùng vẫy, đôi cánh càng nặng trĩu. Cò mẹ trào nước mắt, thầm gọi các con.

Một vệt sáng đèn pin lia đến chỗ cò cùng với tiếng quát:

-       A! Con cò ma lanh dám lợi dụng bóng đêm để ăn trộm cá phải không? Thật đáng đời! Quân ăn trộm sẽ bị trị tội. Thịt cò xáo măng ngọt ra phết đấy!

-       Không! Không phải như thế đâu, các ông ơi!

Cò cố nghển cổ thanh minh nhưng không ai chú ý đến cả. Người ta giục nhau vặt lông cò.

Cầm chắc cái chết, cò mẹ lo sợ, hoảng hốt khi nghĩ đến đàn con. Sáng ra, tỉnh dậy không thấy mẹ đâu, chúng sẽ ra sao? Chúng đã lớn, có thể tự kiếm ăn đồi chút được rồi nhưng nếu biết mẹ bị bắt vì ăn trộm cá, chúng sẽ nghĩ như thế nào? Từ trước đến giờ, cò mẹ vẫn luôn dạy các con phải sống lương thiện, phải biết tự


trọng, phải thương yêu giúp đỡ mọi người... Vậy mà giờ đây, mẹ chúng lại chết vì ăn trộm ư? Không, không thể được!

Khi người canh ao cá tới gần, túm hai cánh cờ nhấc lên, cò cố hết sức nói tha thiết và rành rọt:

- Ông ơi! Vì các con tôi đói quá nên tôi phải đi kiếm ăn đêm. Không ngờ... Tôi thực tình không biết đó là ao cá người nuôi. Tôi chưa bao giờ làm điều xấu. Vì thế tôi tha thiết mong ông cho tôi một ân huệ cuối cùng. Nếu có xáo măng, xin ông hãy xáo bằng nước trong, chớ dùng nước đục. Có như vậy thì nỗi oan của tôi mới được giải, tâm hồn tôi được thanh thản và các con tôi mới khỏi đau lòng.

Hai hàng nước mắt lã chã, cò mẹ nói xong nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi giây phút cuối cùng...

Chợt có tiếng mẹ lay gọi dồn dập: “Dậy thôi, dậy thôi con! Đến giờ đi học rồi kìa! Trời ơi, sao nằm ngủ mà nước mắt đầm đìa thế hả con?”. Em bàng hoàng tỉnh giấc. Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ. Bài ca dao Con cò mà đi ăn đêmmà cô giáo vừa dạy hôm qua đã sống lại trong giấc mơ của em như thế đó. Em hỏi bà về ý nghĩa của bài ca dao, bà nói: “Người nông dân nghèo khổ xưa kia luôn đề cao cách sống trong sạch, chết trong hơn sống đục. Họ muốn mượn lời con Cò để nói lên điều ấy, cháu ạ!”.

Nguồn: