Kể lại câu chuyện Em bé lạc mẹ theo lời kể của chú giải phóng quân

Thứ tư , 16/09/2015, 17:15 GMT+7
Đề bài: Dựa vào bài thơ Em bé lạc mẹ của Nguyễn Duy, hãy kẻ lại câu chuyện trên bằng lời của chú giải phóng quân.

Bài làm:

Năm ấy, chúng tôi đánh vào một đô thị nhỏ miền Nam. Quân Mĩ - Ngụy thua trận bỏ chạy, đô thị được giải phóng.

Giữa cảnh ngổn ngang, đổ nát sau trận đánh, tôi thấy một em bé trạc năm, sáu tuổi vừa đi vừa gọi mẹ. Chắc em bị lạc mẹ, tôi chạy tới

bế em lên. Em ngơ ngác nhìn bộ quân phục màu xanh, chiếc mũ tai bèo của tôi, gương mặt lộ vẻ khiếp hãi. Rồi em bé mếu máo nói:

-     Cháu lạy ông, xin ông đừng ăn gan cháu!

Tôi kinh ngạc, rồi hiểu ra: “Bọn giặc vẫn tuyên truyền là cộng sản ăn gan, uống máu người”. Thảo nào, nhiều người dân ở đây đã nhìn chúng tôi với ánh mắt e dè, cảnh giác. Nom điệu bộ của em bé thật tội nghiệp, tôi muốn khóc vì thương em bé còn nhỏ mà tư tưởng đã bị đầu độc bởi sự nghi kị, ngờ vực. Ôm em vào lòng, tôi nhẹ nhàng bảo:

-     Cháu đừng sợ! Chú là giải phóng quân! Chú sẽ đưa cháu đi tìm mẹ!

Có lẽ sự dịu dàng của tôi đã làm em bé yên tâm. Tôi liền bế em bé đi khắp nơi để tìm mẹ.

Cuối cùng thì tôi cũng đưa được em bé trở về với mẹ của mình. Nhìn cảnh hai mẹ con hạnh phúc khi gặp nhau tôi mới thấy mình đã làm được một việc ý nghĩa.

Sau khi em bé đã trở về với mẹ, chắc em bé đã nghĩ khác về giải phóng quân. Nhưng cuộc gặp gỡ với em bé ấy đã để lại trong tôi một kỉ niệm không bao giờ quên.

Nguồn: