Hãy tả một di tích lịch sử hay danh lam thắng cảnh mà em biết

Thứ ba , 05/01/2016, 10:03 GMT+7
ĐỀ: Hãy tả một di tích lịch sử hay danh lam thắng cảnh mà em biết. Với bài văn này bạn sẽ được xem một bạn học sinh tả về phong cảnh Hương Sơn.

I. DÀNÝ 1. Mở bài:

* Giới thiệu chung:

- Cảnh đẹp mà em định tả là cảnh gì? ổ đâu? (Chùa Hương thuộc huyện Mĩ Đức, tỉnh Hà Tây).

- Em đến thăm vào thời gian nào? (Cách đây hơn một năm, vào dịp chùa mỏ hội).

2.  Thân bài:

* Tả cảnh (từ ngoài vào trong, từ thấp lên cao):

- Chùa Hương nằm trong dãy núi đá vôi Hương Sơn.

- Du khách muốn vào chùa phải đi đò dọc từ bến Đục, theo suối Yến.

- Đặt chân lên bến Trình, bắt đầu leo núi.

- Các ngôi chùa cổ dựng trên núi cao, đường lên gập ghềnh, khúc khuỷu.

- Du khách rất đông, hành hương lễ Phật cầu may và thưởng ngoạn phong cảnh tuyệt đẹp của Hương Sơn.

- Động Hương Tích có nhiều nhũ đá lấp lánh, đủ mọi hình thù rất đẹp.

- Từ trên cao nhìn xuống, bầu trời, mặt đất thu gọn trong tầm mắt.

3.  Kết bài:

*Cảm nghĩ của em:

- Chùa Hương là danh lam thắng cảnh nổi tiếng của nước ta.

- Cảnh đẹp làm say lòng du khách.

- Em tạm biệt chùa Hương mà lòng lưu luyến, hẹn ngày gặp lại.

II.  Bài làm

Chuyến đi thăm chùa Hương cùng với ông bà, cha mẹ cách đây đã hơn một năm nhưng em vẫn nhớ như ln vẻ đẹp thần tiên của phong cảnh Hương Sơn.

Mùng sáu tháng Giêng, chùa Hương bắt đầu mỏ hội. Du khách từ khắp miền đất nước nườm nượp đổ về đây Đềlễ Phật và thưởng ngoạn khung cảnh thiên nhiên sơn thuỷ hữu tình hiếm có. Hương Sơn quả là một kì quan mà Tạo hoá đã hào phóng ban tặng cho con người.

Ngồi trên con đò xuôi bến Đục, em khoan khoái đưa tay khoát nước. Nước suối Yến mát lạnh. Thỉnh thoảng, một chú chim bói cá màu xanh cánh trả cụp cánh lao vút như một mũi tên xuống dòng nước trong văn vắt, nhìn thấy rõ rong rêu mọc ven bờ. Trước mắt em là dãy núi tím biếc trập trùng, ẩn hiện trong màn sương lãng đãng. Những con đò nối đuôi nhau chở du khách vào đền Trình dưới chân núi.

Đường lên chùa gập ghềnh, quanh co và khá dốc nhưng hầu như không ai thấy mệt. Các cụ bà đầu đội khăn, mặc áo dài nâu, quần thâm, cổ đeo tràng hạt, tay chống gậy vừa đi vừa niệm Nam mô, bước chân vẫn dẻo dai, chẳng kém thanh niên.

Em theo ông bà, cha mẹ đi từ chùa Ngoài vào chùa Trong, thăm chùa Giải Oan, lên tới chùa Thiên Trù... Chùa nào cũng cổ kính, uy nghi, trầm mặc trong khói hương nghi ngút. Không khí lễ hội vừa náo nhiệt lại vừa thành kính, thiêng liêng. Đến đây, mọi người đều có chung cảm giác là trút bỏ được những phiền luỵ của cuộc sống đời thường, tâm hồn lâng lâng, thanh thản.

Dòng người nối đuôi nhau trên những con đường hẹp, quanh co theo vách đá. Tiếng suối róc rách văng vẳng đâu đây hoà với tiếng mõ, tiếng chuông ngân nga trong khoảng không êm đềm, tĩnh lặng. Lúc mỏi chân, du khách tạt vào quán lá, uống một bát nước lão mai lại thấy khoẻ khoắn hẳn ra, vui vẻ tiếp tục cuộc hành trình.

Động Hương Tích được mệnh danh là Nam thiên đệ nhất động

Lên đến đây, từ trên cao nhìn xuống, cả bầu trời, mặt đất thu gọn trong tầm mắt. Ruộng nương trông bé như bàn tay. Rừng mơ, rừng mận nở hoa trắng xoá cả vùng đồi núi xung quanh.

Động ăn sâu trong lòng núi, trông giống như một chiếc hàm rồng khổng lồ. Lòng động phẳng và rộng, có thể chứa mấy trăm người. Ánh đèn, ánh nến lung linh, những nhũ đá, cột đá muôn hình vạn trạng, lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Nào hòn Cậu, hòn Cô, nào nong tằm, né kén, nào cây bạc, cây vàng... Khách hành hương lâm râm khấn nguyện, cầu mong một cuộc sống bình an, no đủ và hạnh phúc.

Phải mất hai ngày liền mới thăm hết được phong cảnh Hương Sơn. Lúc lên xe ra về, em ngoái đầu lại lưu luyến ngắm nhìn. Xa xa, nơi những dãy núi trập trùng, sương bốc lên mù mù như khói toả. Khung cảnh đẹp như trong mơ, làm say lòng biết bao du khách.

Tạm biệt Hương Sơn! Hẹn ngày gặp lại!

Nguồn: