Hãy miêu tả hình ảnh mẹ (hoặc cha) của em khi em làm được một việc tốt

Thứ năm , 14/01/2016, 09:13 GMT+7
Trong cuộc sống từ khi sinh ra cho tới lúc lớn lên, mỗi người điều từng trải qua các cung bậc cảm xúc. Những hành động khi ta làm việc sai trai hay việc tốt điều được bố mẹ quan sát và dạy dỗ. Vậy hình ảnh của bố mẹ khi mình làm việc tốt sẽ như thế nào?

I.  DÀN Ý

1.  Mở bài:

* Giới thiệu chung:

- Người được miêu tả là ai? (Mẹ hay cha? ).

- Trong hoàn cảnh nào? (Khi em làm được một việc tốt).

- Việc tốt đó cụ thể là gì? (Đạt điểm cao, được khen thưởng, giúp đỡ bạn, nhặt được của rơi trả lại cho người đánh mất... ).

2.  Thân bài:

* Miêu tả hình ảnh mẹ (hay cha) vào thời điểm đó.

- Vẻ mặt: Vui mừng, sung sướng, hài lòng...

- Lời nói: Khen ngợi, động viên, tự hào, tin tưởng...

- Hành động: Ân cần, quan tâm chăm sóc...

3.  Kết bài:

* Cảm nghĩ của em về mẹ (hoặc cha).

-Cảm độngtrướctình yêu thương...

- Tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa Đềcha mẹ vui lòng.

II.Bài làm

Trời đã xế chiều nhưng nắng vẫn chói chang. Trên đường, người và xe tấp nập ngược xuôi, mặc cho hơi nóng bốc lên hầm hập. Một tuần trôi qua nhanh thật! Hôm nay đã là thứ bảy.

Chợt ngoài cửa có tiếng chú bưu tá gọi vọng vào:  “Mời bác Quang ra kí nhận

thư bảo đảm! ”. Buông vội tờ báo, ba em bước ra ngoài.  ít phút sau,  ba trở vào

tay cầm chiếc phong bì lớn. Ba cười thật tươi, vẻ mặt rạng rỡ lạ thường.  Không

nén nổi tò mò, em chạy đến bên ba và hỏi:

- Thư của ai hả ba?

Không trả lời, ba mở phong bì, lấy thư ra đọc rồi bất chợt nhấc bổng em lên,

quay tít. Tiếng reo của ba vang khắp căn phòng nhỏ:

- Thành công rồi! Cha con ta thành công rồi! Bống nhà ta đã đoạt giải thưởng cuộc thi vẽ Mùa hè của em! Con gái của ba giỏi lắm! Chúc mừng con! Ba sẽ thưởng cho con hộp màu nước thật “xịn” của Nhật! Thích không?!

Niềm vui tràn ngập, toả sáng trên gương mặt mỗi người thân trong gia đình. Ông nội em chậm rãi vuốt chòm râu bạc, từ tốn nói:

- Ông đã bảo mà! Cái Bống nhà ta có khiếu, lại say mê học vẽ. Có chí thì nên cháu ạ!

Mẹ em từ dưới bếp chạy lên, ôm em vào lòng, xuýt xoa khen:

- Bống của mẹ “cừ” thật đấy! Vượt qua được bao nhiêu bạn cùng tham gia thi vẽ. Thế là từ nay nhà ta có “hoạ sĩ” rồi! Nhưng mẹ bảo này, “hoạ sĩ Bống” chớ có mừng quá mà phổng mũi lên nghe chưa!

Trước tin vui, em xúc động đến chảy nước mắt. Em không ngờ bức tranh của mình lại đoạt được giải thưởng. Trong tranh, em vẽ một thảm cỏ xanh, một bầu trời trong xanh với những đám mây trắng bồng bềnh, làm nền cho cô bé mặc bộ đồng phục học sinh, cổ quàng khăn đỏ, hai cánh tay giơ cao tung chú chim bồ câu trắng.

Trong thư mời ghi rõ 9 giờ sáng mai, Nhà văn hoá thiếu nhi thành phố sẽ tổ chức triển lãm tranh và lễ phát phần thưởng. Ba em bảo cả nhà cùng đi cho vui. Cu Tùng cứ tíu tít chạy tới chạy lui, năn nỉ: “Chị Bống cho Tùng đi theo với nhé! ”. Mẹ em mở tủ, chọn cho em bộ váy áo đẹp nhất. Không khí trong nhà rộn ràng và vui như Tết.

Người vui nhất có lẽ là ba em vì suốt mấy năm nay, ba không quản nắng mưa, đưa em đi học vẽ. Ba động viên em rất nhiều, Ba dành dụm từ đồng lương ít ỏi của mình Đềmua cho em bút lông, màu nước và giấy vẽ. Thành công của em hôm nay có không ít mồ hôi và công sức của ba. Đến một ngày nào đó, em sẽ vẽ bức chân dung của ba với vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc. Em tự nhủ phải cố gắng thêm nhiều Đềmang lại niềm vui, niềm tự hào cho những người thân yêu.

Nguồn: