Dàn ý và bài văn miêu tả về bà ngoài của em

Thứ ba , 12/01/2016, 09:13 GMT+7
Bài văn tả về bà luôn là những bài văn cảm động và thân thiết ở mỗi tuổi học sinh. Khi mà ta lớn lên thì luôn luôn có bóng dáng của một người ông, người bà. Bài văn miêu tả hay về người bà ngoại sau đây chắc chắn sẽ giúp bạn nhớ lại hình dáng người bà thời thơ ấu hoặc hiện tại của mình.

I.  DÀN Ý

1.  Mở bài:

* Giới thiệu chung:

- Bà ngoại của em.

- Hoàn cảnh sống của bà...

2.  Thản bài:

* Tả bà:

+Ngoại hình:

- Tuổi tác, hình dáng, gương mặt...

+Tính nết:

- Siêng năng, cần cù, giàu tình thương đối với con cháu.

(Thể hiện qua lời nói và hành động).

3.  Kết bài:

* Cảm nghĩ của em:

- Em rất yêu quý, kính phục bà.

- Mong có dịp được ở lâu bên bà.

II.  Bài làm

Sau khi nghỉ hè một tuần, em được má cho về quê thăm bà ngoại Vĩnh Kim, một vùng cây trái nổi tiếng của tỉnh Tiền Giang.

Tới gần ngôi nhà lá nằm dưới bóng mát rặng dừa, em đã nghe thấy tiếng: Au ơ... Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lất lẻo gập ghình khó đi,,. Chắc là bà đang ru bé Bi, con cậu Tư ngủ. Em chạy vội vào, vòng tay, cúi đầu chào bà và rất mừng vì thấy bà vẫn khoẻ. Bà vuốt tóc em, âu yếm hỏi: “Má con cháu Thanh về thăm bà đấy ư! Cháu bà dạo này mau lớn quá! ”.

Bà ngoại em năm nay tuổi đã bảy mươi. Mái tóc bạc trắng búi cao. Những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt phúc hậu. Mỗi khi bà cười, ánh mắt toát lên vẻ hiền từ, ấm áp. Bà ngoại sống chung với vợ chồng cậu Tư. Ngày ngày, bà dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ và trông nom cháu bé. Có bà giúp đỡ, cậu mợ em an tâm dạy học.

Tuy đã già nhưng bà em vẫn còn khoẻ mạnh. Lưng bà chưa còng, tai còn tinh, mắt vẫn còn sáng và trí nhớ rất tốt. Bà thường kể cho em nghe về những ngày em còn nhỏ xíu, được bà chăm sóc, vỗ về. Đến chiều, bà dẫn em ra vườn chơi. Chỉ tay lên cây mận hồng đào đầy trái chín, bà bảo: “Phần cháu đấy! Nhớ hái nhiều mang về trên ấy làm quà cho bé Thu và các bạn! ”. Đến cây mít ở góc vườn, bà vỗ vỗ vào trái lớn nhất, cười nói: “Trái này bà cũng Đềdành cho cháu đó! Liệu có mang nổi không? ”. Em sung sướng khi được bà yêu thương nhưthế. ĐƯỢC cầm tay bà đi trong vườn cây trái sum suê, em tưởng như mình lạc vào thế giới cổ tích đẹp đẽ và bà ngoại là một bà tiên đầy phép lạ.

Tối đến, em nằm khoanh tròn trong lòng bà nhưthuở ấu thơ, say mê nghe bà kể chuyện ngày xửa, ngày xưa. Qua lời bà kể, em càng thương cô Tấm xinh đẹp, dịu hiền và thương chú Cuội phải sống một mình dưới gốc đa trên cung Quảng. Kể chuyện xong, bà hỏi về kết quả học tập của em. Em thưa với bà là năm học vừa qua, em đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, bà vui lòng lắm.

Mấy ngày ở quê trôi qua nhanh chống. Lúc phải chia tay bà Đềtrở về thành phố, em lưu luyến mãi. Em ao ước năm tới sẽ được sống trọn ba tháng hè bên bà ngoại kính yêu.

Nguồn: