Dàn ý chi tiết về tác phẩm đôn-ki-hô-tê

Thứ năm , 17/09/2015, 17:11 GMT+7
Đề bài: Dựa vào ý thơ dưới đây và các chương đã học về tác phẩm Đôn-ki-hô- tê, nhà quý tộc tài ba xứ Man-tra của Xéc-van- tét (Văn 8 - tập 1) hãy so sánh hai nhân vật Đôn-ki-hô-tê và Xan-trô Panxa để làm sáng tỏ ý bài thơ qua một dàn bài chi tiết.

AI BẢO CHÀNG ĐÔN-KI-HÔ-TÊ CHẾT

Rồi Ai bảo chàng Đôn-ki-hô-tê chết rồi?

Xin các bạn chớ có tin chi hết:

Chàng bất chấp thời gian và cái chết

Chàng còn đang mở và tiếp tục cuộc hành trình

Dầu đời chàng đầy những tai ương

Chàng mang những vết thương như những tấm huân chương

Cố ixay gió dẫu đang còn kẽo kẹt

Xan-trô Panxa dẫu nhìn đời lạnh nhạt

Nhưng riêng chàng: không một chút bó tay

Những vết tím bầm lân tựa mề đay

Chàng rất tiếc: tự các thời xa lắc

Đời vẫn ân tình tìm đến người kì quặc

Chàng biết: trước khi cứu giúp một ai

Phải biết giơ lưng chân mũi dao kẻ cướp...

Chàng biết: một khi rong ruổi đường dài

Thì chẳng an nhàn nhưngồi xó bếp...

Những hiệp sĩ còn mãi mãi ở đất này!

Ai bảo chàng Đôn-ki-hô-tê chết rồi?

Chàng đang mở cuộc hành trình mới

Ai bảo chàng Đôn-ki-hô-tê chết rồi?

______________________________________________________

PHÂN TÍCH ĐỀ BÀI

1.             Thể loại:Phân tích và so sánh đặc điểm của hai nhân vật Đôn-ki-hô-tê và Xan-trô Panxa qua bài thơ dài.

2.             Nội dung:Hai nhân vật trên có tính cách đối lập với nhau: Đôn-ki-hô- tê thì chấp nhận mọi thử thách ân tình của cuộc đời, say mê thực hiện lí tưởng cứu giúp người của hiệp sĩ chân chính. Còn Xan-trô Panxa thì tỉnh táo đến lạnh nhạt với cuộc đời.

3.             Tư liệu:Đọc kĩ và nắm ý bài thơ. Dẫn chứng, chọn dẫn chứng từ hai chương I và VII của tiểu thuyết Đôn-ki-hô-tê của Xéc-van-tét mà các em đã học trong sách (Văn 7 - tập 1)

DÀN BÀI CHI TIẾT

A. MỞ BÀI

-      Xéc-van-tét được xem là một nhà văn lớn ở Tây Ban Nha nói riêng và thế giới nói chung, có tác phẩm bất hủ: Đôn-ki-hô-tê, nhà quý tộc tài ba xứ Mantra.

-      Ông đã sáng tạo tài tình nên hai nhân vật chủtớ. Chàng hiệp sĩ Đôn-ki-hô-tê và bác giám mã Xan-trô Panxa với những tính cách hoàn toàn trái ngược nhau: chủ là một con người có lí tưởng, muốn thực hiện công lí, chính nghĩa, trừ ác phạt gian, nhưng điên rồ hão huyền. Trong khi tớ lại là người thật thà, tỉnh táo nhưng hám lợi.

Bài thơ Ai bảo chàng Đôn-ki-hô-tê chết rồilà lời đánh giá đúng đắn về tính cách Đôn-ki-hô-tê và Xan-trô Pan xa:

+Sự đối lập trong tính cách của chủ tớ: Đôn-ki-hô-tê thì chấp nhận mọi thử thách, ân tình với cuộc đời, có lí tưởng, say mê thực hiện lí tưởng cứu giúp người. Còn Xan-tô Panxa thì tỉnh táo đến mức lạnh nhạt với cuộc đời.

+Chính với lí tưởng đẹp đẽ mà Đôn-ki-hô-tê ôm ấp và thực hiện, nói đúng hơn là lí tưởng của chàng, chàng hiệp sĩ vẫn đang sống cùng với cuộc đời, với  con người trải qua thời gian. Đúng hơn là Đôn-ki-hô-tê không chết vì:

‘Chàng đang mở cuộc hành trình mới’’

- Trong tác phẩm (phần đã học) sự đối lập trong tính cách của hai nhân vật càng được khắc hoạ đầy đủ, rõ nét.

• Đôn-ki-hô-tê: là một con người có lí tưởng, mang trong lòng một hoài bão tốt đẹp.

‘Chàng cho rằng muốn tên tuổi mình được rạng rỡ và bản thân mình giúp ích được cho nước nhà, chàng cần phải làm hiệp sĩ giang hồ, một thân một ngựa chu du thiên hạ, tìm kiếm chuyện phiên lưu, làm được những việc mà các trang hiệp sĩ giang hồ đã làm như viết trong sách, bênh vực kẻ hèn yếu, đạp bằng mọi gian nguy để tiếng thơm lưu truyền mãi mãi’.

Đôn-ki-hô-tê đã dũng cảm đánh với bọn khổng lồ (tưởng cối xay gió là bọn khổng lồ) để ‘quét sạch cái giống xấu xa này khỏi trái đất’, đánh bọn phù thuỷ (tưởng hai tên thầy tu là hai tên phù thuỷ) để ‘giải nguy’ cho một nàng công chúa (tưởng một phu nhân là nàng công chúa) đang bị chúng bắt cóc, đánh một vị kị sĩ tỉnh Vi-xcai-a vì vị này xúc phạm đến Đôn-ki-hô-tê.

+Nhưng trong thực tế, những ý nghĩ và hành động đó thật hão huyền và điên rồ. Với vũ khí han rỉ, một con ngựa gầy còm làm sao một mình Đôn-ki-hô- tê có thể thực hiện việc ‘cứu khốn phò nguy’, thực hiện công bằng, lẽ phải, trong một xã hội đầy rẫy bất công: lẽ phải công bằng bị chà đạp, người yếu kém bị đoạ đày.

+Bị mê hoặc bởi truyện kiếm hiệp nên Đôn-ki-hô-tê đã hành động như kẻ loạn trí, đánh cối xay gió, đánh thầy tu, mà tưởng là đánh bọn khổng lồ và bọn phù thuỷ.

• Xan-trô Pan xa đầu óc tỉnh táo, khuyên can chủ đừng hành động điên rồ.

-      Chất phác, thật thà: Xan-trô Panxa làm giám mã chỉ vì nghĩ tới cái lợi mà bác ta sẽ thu được. Bác thật thà nói ra ý nghĩ của mình: đau thì kêu lên, phải tự vệ khi bị tấn công và cũng đã thực hiện một cách thực thà: sấn rượu thì uống, sẩn thức ăn thì ăn đêm thì ngủ, chứ không bắt chước nhủ: bị thương không rên, mãi nhớ người yêu nên quên ăn, mất ngủ...

-      Hám lợi: tận hưởng thức ăn thức uống của chủ. (Xan-trô Panxa ngồi một cách thoải mái trên lưng lừa, lấy thức ăn ở trong cái túi hai ngăn, vừa đi theo chủ vừa ăn một cách khoái trá, thỉnh thoảng nghiêng bầu rượu tu một hơi ngon lành’, ‘vừa mở mắt, Xan-trô đã với ngay bầu rượu). Khi chủ đánh ngã một thầy tu, bác ‘đã xuống lừa chạy lại chỗ thầy tu nằm dưới đất mà bắt đầu lột quần áo của ông ta, viện lí do rằng: ông chủ của bác thắng trận, nên bác có quyền thu chiến lợi phẩm’.

c. KẾT BÀI

-      Sự đối lập giữa tính cách hai con người càng làm nổi rõ hơn tính cách của từng người. Trong khi chàng hiệp sĩ đất Man-tra mơ ước, tưởng tượng hão huyền, hành động điên rồ, thì bác giám mã Panxa lại rất thực tế, tỉnh táo. Trong khi Đôn-ki-hô-tê chỉ nghĩ đến ‘cứu khốn phò nguy’ xả thân vì nghĩa lớn, thì bác nông dân giám mã chỉ nghĩ đến cái lợi riêng của mình thôi.

-Hiệp sĩ Đôn-ki-hô-tê tuy có những điều đáng trách, nhưng cũng có lắm chỗ đáng yêu. Gạt bỏ đi nhược điểm ảo tưởng, ngông cuồng, xa rời thực tế, chàng hiệp sĩ đất Man-tra cũng đáng yêu mến, kính phục vì đó là người có lí tưởng, luôn đeo đuổi một khát vọng đẹp đẽ, mãnh liệt, muốn thực hiện những điều công lí, chính nghĩa và trừng phạt kẻ độc ác, xoá bỏ những bất công. Chẳng thế mà hình tượng Đôn-ki-hô-tê, ba bốn trăm năm qua vẫn còn sống mãi trong lòng bạn đọc khắp hành tinh.

Nguồn: