Câu chuyện về bi đông xanh đầy nước hay

Thứ ba , 13/12/2016, 11:29 GMT+7
Bạn bè tới trường thường rủng rỉnh chút tiền lẻ để khi khát có thể ăn cốc chè, que kem.... Riêng tui, má chuẩn bị cho một bi-đông nhựa nhỏ màu xanh, đựng nước lọc đun sôi để nguội. Giờ ra chơi, nhìn mọi người đánh chén xi-rô đá bào, chè đậu bảy màu, tui chỉ biết thòm thèm. Nước lọc trong bi-đông làm sao sánh với những món giải khát ngon lành kia chứ!

Ngồi cùng bàn với tui là thằng Canh. Da nó đen thui, mái tóc rễ tre cắt sát dựng đứng trước trán. Rất ít khi Canh nói chuyện với tui. Bỗng một bữa, sau giờ ra chơi, Canh chạy ù tới gần chỗ tui đang ngồi, hỏi trổng: “Có nước hôn? Cho miếng coi!”. Tui luýnh quýnh lôi cái bi-đông cất dưới ngăn bàn, đưa cho nó. Thằng bạn tu một hơi, rồi đưa lại cái bi-đông nhẹ bang. Thế rồi kể từ lần đó, mỗi khi khát, thằng Canh lại kiếm tui. Tui cũng thấy vui vui khi có ai đó cần mình và chiếc bi-đông xanh! Ngày nào đi học, tui cũng đổ thật đầy nước, đủ cho cả hai đứa, dù mang đi hơi nặng!

Một hôm tui mon men xuống căng-tin. Thủy, một nhỏ bạn, rủ tui ăn chung li chè ngọt lịm, đá bào mát lạnh. Nước trong bi-dông không thể ngon bằng chè bảy màu, tui múc ăn mải miết. Tới mấy muỗng cuối cùng, nhỏ Thủy ra điều kiện: “Mày ăn chè của tao, phải cho lại tao cái gì nhé!”. Tui sững người. Rồi tui mở hộp bút chì màu, lấy một cây đưa cho nhỏ bạn! Sau lần đó, tui được mời ăn bánh tráng, bắp bung, cóc ổi ngâm, chè và xi-rô liên tục. Hết bút chì, tui đem kẹp tóc, thước kẻ, cục gôm cho bạn... Biết vậy thằng Canh bực bội thấy rõ.

Đến một hôm, đúng lúc tui mở hộp viết để cho nhỏ Thủy tự chọn một món đồ dùng ưng ý, bỗng nghe Thủy la ré. Thằng Canh đang túm chặt bím tóc nhỏ bạn, giật mạnh: “Tại sao mày lấy đồ của nhỏ Hoài?”. Thủy chống nạnh: “Tại vì bạn ấy ăn bánh, ăn chè của tui. Người lớn nói, có đi thì phải có lại mà...”. Thằng Canh giơ lên nắm tay củ gừng, tính cốc đầu Thủy. Không hiểu nghĩ sao, nó rụt tay lại, quay lưng bỏ đi một mạch.

Sau Tết, cô giáo tổ chức cho ló'p đi choi sỏ' thú. Lúc xếp hàng đi xem chuồng voi, chuồng khỉ, tui bị vấp té. Cái bi-đông đeo bên vai bật nắp. Tất cả nước lọc đổ trào ra ngoài. Sau khi chơi các trò tập thể, tui khát cháy cổ.

Bỗng Canh từ đâu hiện ra. Nó ôm trong tay hai trái dừa đã vạt miệng và cắm sẵn ống hút. Nó nói như ra lệnh: “Uông lẹ đi cho đỡ khát!”. Trái dừa mát lạnh ngọt lịm làm tui tỉnh người ra. Rồi tui lúi húi mở hôp bút. Canh nhướn mắt: “Cái gì vậy?”. Tui lí nhí: “Mình uống trái dừa của bạn mà. Có đi có lại mà..”. Thằng Canh hẩy mạnh tay tui: “Cất đi. Tao biết mày khát mà. Cũng như ở lớp, mày biết tao khát nên bữa nào cũng mang nước cho tao đó thôi!”. Tui lặng đi, vô cùng ngạc nhiên. Sao cậu ấy biết nhỉ?

Sau này, tui và Canh vẫn chơi với nhau. Đi học, tui mang cái bi-đông xanh đựng đầy nước, hai đứa uống chung. Tui đã hiểu, sự toan tính hơn thiệt chẳng bao giò' len vào một tình bạn thật sự được đâu.

Nguồn: