Câu chuyện ngắn về Bác Hồ

Thứ tư , 18/03/2015, 10:12 GMT+7
Tuy là nhà văn hóa cách mạng, một danh nhân thế giới nhưng Bác Hồ luôn là tấm gương về sự giản dị, hòa đồng với người dân...

Những câu chuyện ngắn về Bác Hồ nói lên sự giản dị của Bác, về sự yêu quý nhân dân... là một tấm gương về người lãnh đạo đất nước phải có cái tâm, phải hiểu được lòng dân.

Ngày nay, mặc dù chúng ta sống trong cảnh hòa bình, cơm no áo ấm... nhưng chúng ta cũng phải noi gương Bác, không được phung phí và sống phải có cái tâm.

Dưới đây là những câu chuyện ngắn về Bác Hồ hay nhất đã được ban biên tập sưu tầm để cung cấp đến đọc giả:

Bài 1. Câu chuyện ngắn về Bác Hồ: Bác Hồ với việc chi tiêu

Các đồng chí ở gần Bác đều cho biết Bác rất tiết kiệm. Có đôi tất rách đã vá đi, vá lại mấy lần Bác cũng không dùng tất mới. Bác nói:

- Cái gì còn dùng được nên dùng. Bỏ đi không nên…

Khi tất rách chưa kịp vá, anh em đưa đôi mới để Bác dùng, Bác xoay chỗ rách vào bên trong rồi cười xí xoá:

- Đấy, có trông thấy rách nữa đâu…

Câu chuyện ngắn về Bác Hồ

Câu chuyện ngắn về Bác Hồ - Ảnh minh họa

Có quá chuối hơi nẫu, anh cán bộ chê không ăn, Bác lấy dao gọt phần nẫu đi, bóc ăn ngon lành rồi nói:

- Ở chiến khu có được quả chuối này cũng đã quý…

Câu nói và việc làm của Bác làm đồng chí cán bộ hối hận mãi.

Dù cho đã làm đến Chủ tịch nước, suốt trong những năm ở Việt Bắc, ở Hà Nội, Bác chưa bao giờ “có tiền” (như anh em cán bộ, chiến sĩ công tác quanh Bác thường nhận xét)
Thực tế lịch sử cho thấy rằng: Suốt thời gian hoạt động của Bác ở nước ngoài, Bác gặp rất nhiều khó khăn về tài chính do những nguyên nhân khác nhau. Được đồng nào, chủ yếu do lao động tự thân mà có, Bác dành cho công tác cách mạng. Bác chi tiêu rất dè xẻn, cân nhắc từng xu. Liên hoan mừng thành lập đảng cũng chỉ có bát cơm, món xào, tô canh, dĩa cá. Chiêu đãi đồng chí Lý Bội Quần, người Trung Quốc, người đã mua chiếc máy chữ từ Hải Phòng về tặng Người (năm 1939), Bác cũng chỉ “khao một món canh và hai dĩa thức ăn, thêm hai lạng rượu, tổng cộng chưa hết một đồng bạc”.

Tự thết đãi mình “khi nghe tin Hồng quân bắt sống 33 vạn quân Hítle ở Xtalingrát năm 1943”, tại nhà tù, trong túi chỉ còn vỏn vẹn một đồng bạc, Bác đã “nhờ người lính gác mua giùm cho ít kẹo và dầu chả quẩy”. Sau khi phấn khởi hô mấy khẩu hiệu hoan nghênh thắng lợi của Liên Xô, Bác “ngồi một mình, chén tạc, chén thù rất đàng hoàng, vui vẻ”…

Năm 1957, Bác về thăm Nghệ Tĩnh, khi ăn cơm chung với đồng chí Nguyễn Sĩ Quế, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn Diện, Bác đã để bớt ra ngoài mâm mấy món ăn, rồi nói: “Ăn hết lấy thêm, không ăn hết để người khác ăn, đừng để người khác ăn thừa của mình”.

Có thể dẫn ra nhiều nữa những ví dụ về cách chi tiêu, sử dụng tiền bạc, cơ sở vật chất của Bác, rất “mâu thuẫn thống nhất”: chắt chiu, tằn tiện nhưng vẫn rộng rãi, không hoang phí mà cũng không keo kiệt, “ki bo”.

Thế giới, loài người tự hào về Bác. Là người Việt Nam, đồng hương của Bác, chúng ta càng tự hào biết bao! Cách ứng xử của Bác với hiền tài, với cái ăn, cái mặc, với cơ sở vật chất nói chung đâu có phải là cao quá mà chúng ta không học tập được, đâu có phải là một toà thánh cấm uy nghiêm mà chúng ta không đặt chân lên được thềm bậc, dù là bậc thềm thứ nhất?

------------------------------

Bài 2. Câu chuyện ngắn về Bác Hồ: Ai là nông dân của Bác?

Khi miền Bắc đã dành được độc lập,vừa xây dựng chủ nghĩa xã hội, vừa chi viện cho miền Nam đánh Mĩ,với cương vị là Chủ Tịch Nước,Bác đề ra chính sách thúc đẩy phát triển nông nghiệp,"có ăn no thì đánh mới thắng" ,không chỉ quan tâm đến năng suất, sản lượng, Bác còn rất gần gũi nông dân, xem nông dân có những khó khăn gì để cùng các đồng chí lãnh đạo tìm cách khắc phục.

Câu chuyện ngắn về Bác Hồ

Câu chuyện ngắn về Bác Hồ - Ảnh minh họa

Một lần Bác nói với đồng chí trưởng ban cảnh vệ - người luôn ở sát bên Bác,bảo vệ Bác:

- Chú chuẩn bị xe để mai Bác đi thăm ruộng, nói chuyện với nông dân ở ngoại thành.

Đồng chí trưởng ban cảnh vệ rất lo lắng, sợ rằng khi bác nói chuyện với nông dân sẽ có nguy hiểm cho Bác, nhất là ở ngoại thành, xa trung tâm. Cuối cùng đồng chí trưởng ban cảnh vệ cũng nghĩ ra một cách: đoán Bác chỉ đứng trên bờ nói chuyện với nông dân nên đã cắt cử một loại chiến sĩ cảnh vệ "giả" làm nông dân đứng dọc 2 bên đường để khi xe Bác đến thì đón Bác nói chuyện.

Hôm sau,xe vừa dừng lại, Bác đã xuống xe, xắn quần quá gối, lội xăm xăm ra nói chuyện với nông dân đang cày ruộng ở xa tít ngoài bãi, đồng chí Trưởng ban cảnh vệ vội chạy theo mời Bác quay lại sợ nguy hiểm cho Bác, Bác nói :

-Bác lội ra đây nói chyện với nông dân của Bác, còn kia là nông dân của chú, nông dân gì mà chân đầy lông...!!!

Nguồn: