Cảm nhận bài văn Nắng Thu hay

Thứ ba , 17/01/2017, 09:57 GMT+7
Hanh vàng, rải nhẹ, đậm và nhạt, tối và sáng, nồng nồng, ngai ngái, oi oi. Chút thu lặng thẩm, len lén - rất chung mà cũng rất riêng - của miền Trung đang song hành cùng nhịp thời gian, khẽ khàng đậu vào giấc mơ tháng 9; vụng trộm và dễ thương như góc khuất riêng tư, vụng trộm của ái tình...

Không tươi trẻ, hồng hào, “thanh thiên bạch nhật” như nắng giêng hai. Giêng hai là cô gái dậy thì mơn mởn, là nàng công chúa vô tư vừa thức giấc đang hớn hở phô cùng nhân gian dòng nhựa xuân cuồn cuộn chảy trong người, vẫn còn một chút xanh; nhưng ấy là màu xanh của bình minh, vẫn còn một chút mơ; nhưng ấy là giấc mơ nhuộm hồng khát khao thời thiếu nữ. Nắng thu không thế. Nắng thu không rừng rực nỗi khát khao mười tám. Nắng thu là nàng thiếu phụ ba mươi, mà cũng có thể bốn mươi, không sôi sục mà âm trầm, không rực rỡ mà lung linh. Và nồng nàn. Cái nồng nàn rất đậm, rất riêng nơi thiếu phụ ba mươi. Cái nồng nàn không phô bằng thanh sắc. Lặn vào hẵng biết. Uống rồi mới hay. Cái nồng nàn ấy tiềm ẩn trong hương. Đó là hương tha..

Phải, miền Trung không có mùa thu - nghĩa là không có trọn vẹn một mùa thu. Nhưng bảo rằng không thu thì tội lắm. Dù mong manh, dù mơ hồ, dù chưa trọn vẹn; buổi giao mùa nắng - mưa nơi dải đất oằn vai gánh hai đầu đất nước vẫn nỗ lực hoang đàng cùng một khoảnh khắc thu. Cái khoảnh khắc ấy không lạnh. Và mưa - mưa cũng không hề “thánh thót rơi” như mưa thu xứ Bắc của người nhạc sĩ tài hoa bạc mệnh. Mưa tháng 9 miền Trung đổ ập, kèm gió, kèm dông, kèm sấm sét. Ư, bảo mưa Trung không “thu” cũng đúng. Nhưng hết mưa là nắng. Nắng nhẫn nại luồn qua mây. Nắng kiên trì chui tán lá. Nắng tan vào gió, vào mưa, vào bàng bạc buổi chiều, mong manh buổi sớm; và ném cái vị nắng hanh hao, bồng bềnh, hư thực kia - không ai có thể bảo rằng không phải nắng thu...

Tôi đang lặn vào nắng thu. Hình như tôi đang bay lên, đang lịm cùng nắng thu. Nhung mềm như lụa. Ngọt ngào như mật. Say người như men. Cái vị mềm, ngọt và sav chỉ có thể tìm thấy nơi môi người tình ba mươi, nơi vòng tay ân ái của người tình ba mươi. Ư, mềm như tay mẹ, say như rượu ủ quá thì, ngọt như trái cuối mùa chín sót. Cái đằm thắm, dịu dàng, từng trải bao giờ cũng sâu lắng; mênh mông mà không kém say sưa, không thiếu nồng nàn..

Ai hơn một lần hội ngộ cùng khoảnh khắc thu sẽ cảm nhận thu miền Trung có vị rất riêng. Có bồng bềnh, man mác, chênh chao; nhưng thu miền Trung không sầu, không hiu hắt. Thu Trung ẩn tàng chút hạ, mơ hồ chút đông, sắc nhạt mà không phai, hương dịu vẫn nồng nàn. Không mãnh liệt mà dịu dàng, không hừng hực mà mời gọi thiết tha, vị thu nồng nồng đang tan vào nắng, lẫn vào mây, lịm vào trời đất, cỏ cáy khiến người cũng lịm đi, mê đi vào những giấc mơ yêu thức giấc lúc giao mùa..

Nguồn: