Cảm nghĩ về thiên nhiên qua những bài thơ ca nổi tiếng như Côn Sơn, Cảnh Khuya, Rằm tháng giêng,...

Thứ hai , 30/11/2015, 09:39 GMT+7
Từ các bài thơ Bài ca Côn Sơn, cảnh khuya, Rằm tháng giêng, Xa ngắm thác núi Lư, hãy phát biểu những suy nghĩ và tình cảm của em về niềm vui sông giữa thiên nhiên.

DÀN BÀI

I.        Mở bài

-Giới thiệu về đề tài chung của các bài thơ: Bài ca Côn Sơn, Cảnh khuya, Rằm tháng giêng, Xa ngắm thác núi Lư:ngợi ca và bày tỏ niềm vui, sự thích thú đối với thiên nhiên tươi đẹp.

-Khái quát những suy nghĩ và tình cảm của em về niềm vui sống giữa thiên nhiên: thiên nhiên mang đến cho con người những lợi ích và niềm vui lành mạnh.

II.      Thân bài

*Thiên nhiên được thể hiện như thế nào trong những bài thơ trên?

-             Phong phú, sinh động, tươi đẹp: rừng thông “Trong rừng thông mọc như nêm”, suối nước “suối rì rầm... như tiếng đàn cầm”, sông trăng“Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”, thác đổ “Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước”,...

-Là người bạn sẻ chia những buồn vui với con người: sẻ chia thú quy ẩn nhàn cư của Nguyễn Trãi, thể hiện niềm lạc quan tin tưởng vào cách mạng của Hồ Chí Minh, bộc lộ chí khí ước vọng của Lí Bạch,...

*        Những suy nghĩ và tình cảm của em về niềm vui sống giữa thiên nhiên:

-Thiên nhiên tươi đẹp, trong lành giúp cho thể chất lành mạnh, là cái nôi nuôi dưỡng con người.

-Thiên nhiên là người bạn tâm tình, sẻ chia những buồn vui giúp tâm hồn khoáng đạt: khi buồn lo, căng thẳng ta muốn có thiên nhiên để bầu bạn thư giãn (đi dạo, chăm cây, câu cá,...); khi vui vẻ, hạnh phúc ta cũng muốn có thiên nhiên để sẻ chia (đi tham quan, dã ngoại,...).

-Muôn đời nay, con người luôn yêu mến và khao khát sống hòa . mình với thiên nhiên.

*        Nhắc lại một kỉ niệm sâu sắc nhất của em với thiên nhiên: một bầu trời đầy sao lung linh lưu giữ những lời thầm thì ước nguyện, một đêm trăng trung thu tươi sáng gắn với kỉ niệm tuổi thơ, dòng sông quê hương mát lành gắn với những người bạn tinh nghịch,... thể hiện cảm xúc, suy nghĩ về kỉ niệm đó.

III.    Kết bài

Suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân đối với việc gìn giữ và bảo vệ thiên nhiên.

BÀI LÀM

Muôn đời nay, thiên nhiên vẫn là người bạn thân thiết, là nguồn cảm hứng vô tận đối với các thi nhân Đông, Tây, kim, cổ. Qua những bài thơ Bài ca Côn Sơn, Cảnh khuya, Rằm tháng giêng, Xa ngắm thác núi Lư,ta có thể cảm nhận được tình cảm yêu mến của các nhà thơ dành cho thiên nhiên tươi đẹp.

Có ai không ngỡ ngàng, sung sướng bởi sự phong phú, tươi đẹp, sinh động của thiên nhiên quanh mình? Chỉ qua một sô bài thơ, ta bắt gặp đây núi Côn Sơn - nơi có “suối chảy rì rầm”, có “đá rêu phơi”, có “rừng thông mọc như nêm”; đây thác núi Lư - “nước bay thẳng xuống ba nghìn thước”; rồi đây nữa, cảnh những đêm khuya với “trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”, “sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”... Quả thực, thiên nhiên muôn hình vạn trạng bao đời nay vẫn khiến con người ngẩn ngơ. Không phải tới nơi núi hùng vĩ, không cần phải đến nơi bờ biển sóng vỗ dạt dào... sống yên bình trên mảnh đất quê hương, ngắm nhìn nơi chôn rau cắt rốn, ta vẫn thấy lòng dạt dào bởi vẻ đẹp của thiên nhiên xứ sở. Mỗi sớm mai trong trẻo, ánh mặt trời rực rỡ đánh thức nhân gian, mời gọi mọi người đón chào ngày mới. Khẽ vươn vai trở dậy, nhìn ra vườn lại nghe thấy tiếng chim lích rích chuyền cành, lòng người thấy rạo rực làm sao! Trong giây phút xôn xao ấy, có ai không hào hứng với công việc của một ngày mới? Bước nhẹ ra đường, bầu trời xanh cao lồng lộng, gió nhẹ nghịch ngợm mơn man đôi bím tóc, và bên đường, cánh đồng lúa chín rộ một sắc vàng như mật rót... Chiều về, mặt trời không còn chiếu nhựng tia nắng chói chang mà khoác lên mình chiếc áo tà dương với ráng hồng huyền diệu. Rồi đêm tối theo làn gió nhè nhẹ hạ xuống, mặt trời đi để gọi trăng về. Khắp không gian mênh mang thứ ánh sáng dịu dàng, mềm mại. Khi ấy, có ai ngồi bên dòng sông quê hương hẳn sẽ giật mình vì ngõ' con sông được đất trời dát bạc... Đấy! Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ làm ta sung sướng bằng lòng với sự giàu có của thiên nhiên quanh mình. Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến hồn ta xao xuyến, thấy say mê với sự sống bình dị chốn làng quê...

Thiên nhiên muôn đời là người bạn thân thiết của con người. Thiên nhiên chẳng những hiện hữu trong thơ ca, nhạc họa, mà còn sông trong lòng ta như những kỉ niệm đẹp đẽ; sẻ chia với ta bao buồn vui của cuộc sống. Xưa, Nguyễn Trãi cáo quan về ở ẩn, rừng núi Côn Sơn từng giúp thi nhân xoa dịu nỗi ưu phiền. Lí Bạch mượn hình ảnh thác núi Lư để nói lên chính mình. Nay, Bác Hồ cũng mượn cảnh đêm khuya, rằm tháng giêng để gợi tấm lòng dành cho quê hương, đất nước,... Giờ đây, thiên nhiên vẫn chia sẻ với chúng ta những nụ cười, những giây phút bâng khuâng và cả những giọt nước mắt âm thầm. Có nụ cười nào chợt hiện trên môi cô học trò khi cô đang nhìn bầu trời xanh thẳm. Phải chăng bạn ấy mơ thành cánh chim bay vút trời xanh? Có ai từng mơ màng nhìn về phía hoàng hôn tím ngát, trong lòng dìu dịu một nỗi buồn không tên? Và những cánh bằng lăng tím, những bông phượng rực tỡ tươi màu có gợi cho bạn nỗi buồn chia xa khi mùa hè tới?... Sống giữa thiên nhiên, chúng ta được thiên nhiên sẻ chia bao điều quý giá.

Được sống giữa thiên nhiên là niềm hạnh phúc với mỗi người. Thiên nhiên làm tâm hồn ta phong phú, đẹp đẽ. Và đến lượt mình, sống gần gũi, thân thiện và biết góp phần bảo vệ thiên nhiên là việc cần làm của mỗi chúng ta.

Nguồn: