Cảm nghĩ về một người bạn của tác giả Nguyễn Ngọc Thủy

Thứ bảy , 17/12/2016, 11:24 GMT+7
"... Ôi, tình bạn mùa xuân là một bài ca với bao tiếng cười. Vui tình bạn mùa xuân đẹp tựa ngàn hoa xinh tươi...”

Mỗi khi bài ca ấy vang lên tôi lại cảm thấy rộn lên một niềm vui khó tả. Vi sao ư? Vâng tôi vui vì tôi thấy mình có mọt tình bạn “mùa xuân”. Người đem lại cho tôi cảm giác ấy chính là Hạnh, người bạn thân thiết của toi.

Hạnh không xinh cũng chẳng duyên, thế nhưng riêng tôi thấy Hạnh mang một cái gì đó rất riêng, nó tựa như một nét duyên ngầm nào đó. Giữa một rừng người ở sân trường, tôi chỉ cần đứng lên cao mọt chút là có thể nhận ra ngay Hạnh chẳng hiểu vì sao. Hạnh luôn giấu đôi mắt của mình dưới đôi kính dầy cộm. Nhưng tôi vẫn có thể nhận ra ngay dưới cặp đít chai ấy là một đôi mắt tròn, to và đen láy.

Tuy có vẻ bề ngoài không có gì là nổi bật nhưng ngược lại thành tích học tập và hoạt động của bạn thì không thể không chú ý tới. Tiểu học, Hạnh là một Liên đội trưởng khá năng nổ. Lên Trung học cơ sở, bạn tiếp tục là một cán bộ liên đội man cán, là một Chi đội trưởng đa tài. Mọi hoạt động lớp từ tổ chức những buổi Đại hội Chi đội, Đại hội học tập, đến những cuộc thao luận hay tìm hiểu nho nhỏ,... đều có công sắp xếp của Hạnh. Đã thế, Hạnh còn là một học sinh giỏi, chưa bao giờ Hạnh đe lại vị trí trong tốp đầu lớp về học tập và kể ca vế đạo đức va lao động cho ai. Tuy vậy nhưng chưa bao giờ Hạnh tỏ ra kiêu cảng hay khinh thường các bạn kém hơn. Với chính mình Hạnh cũng chưa từng một lần dễ dãi cho qua, dù là một chi tiết nhỏ. Có lẽ bởi vậy nên các bạn trong lớp không ai ghét Hạnh dù đôi lúc bạn ấy khá nghiêm khắc. Hồi học lớp 6 toi chưa hề có một tinh cảm gì với bạn, thậm chí có lúc còn ghét bạn ấy bởi sự quy củ của bạn.

Thế nhưng đã có một chuyện xảy ra... Hôm đó tôi đang đạp xe đi ra siêu thị mua vài thứ, bổng nhien có một chiếc xe đi ngược chiều lao rất nhanh vào tôi. Vì đang là khúc quanh nên . tôi không' tránh kịp. Cả hai xe đều bị đổ, sau khi hoan hồn, theo thói quen tôi chông tay xuồng đất định đứng lên thì thấy đau nhói. Thì ra chiếc vòng đá tôi đeo đã vỡ ra và một trong những mảnh vỡ ấy đã găm vào tay, toi khẽ cử dộng chân và thấy đau khủng khiếp. Chân tôi đã bị trẹo, có lẽ do va vào vỉa hè, còn tay va mặt thì cung bị xây xát ít nhiều. Người đâm vào tôi thấy vậy vội va lao lên xe phóng đi. Quãng đường này vốn vắng, bây giờ là giữã trứa thì lại càng vang hơn. Trong khi tôi đang cố gắng lôm cồm bò dạy thì thấỵ trước mặt tôi la bàn tay quen quen. Tôf ngước len và thấy ánh mắt của Chi đội trưởng đang chăm chú nhìn tôi. Tôi nghĩ là thế nào cũng bị đưa ra kiểm điểm trước lớp vì đi xe không cẩn thận dù tôi không có lội. Bất đắc dĩ tôi phải nhờ Hạnh đỡ đứng dậy. Hạnh khẽ dìu tôi lên xé đạp rồi đưa cả người và xe về nhà mình. Hạnh itừ từ đỡ tôi ngồi xuống ghế rồi nhanh nhẹn chạy đi lấy hộp thuốc. Bạn ấy sát trùng vào các vết thương và băng bó nhẹ nhàng và khéo léo tựa như một y tá lành nghề. Riêng cái chân bị trẹo có gây chút khó khăn cho Hạnh nhưng rồi cũng xong. Trong suốt thời gian cham sóc mấy vết thương của tôi Hạnh không hề đả động gì đến vụ đâm xe mà chỉ hỏi vài câu như “Có đau lắm không?” hay “Như vậy ổn chưa?”. Lát sau Hạnh hỏi số điện thoại bố mẹ tôi rồi đi vào nhà trong. Tôi cứ đinh ninh rằng Hạnh sè nói tôi bị đụng xe do không cẩn thận hay một lỗi nào đó. Nhưng không, qua những gì tôi được nghe thì Hạnh nói năng rất điềm tĩnh lễ phép với bố mẹ tôi rang tôi bị đụng xe nhưng giờ đã ổn hơn, bố mẹ cứ yên tâm. Đoạn cuối tôi không nghe rõ nhưng được Hạnh ra báo lại: độ nửa tiếng nữa bố tôi sẽ đến đón? Bạn ấy nhẹ nhàng kéo chiếc ghế ra ngồi đối diện tôi rồi ngỏ ý muốn nghe ro ràng câu chuyện vừa rồi. Cách ăn nói khéo léo của Hạnh đã xóa tan một hình ảnh Chi đội trưởng dang hỏi tội một học sinh vi phạm mà chỉ để lại trong tôi một cô bạn đang lang nghe và chià sẻ với tôi câu chuyện vừa xẩy ra. Bất chợt, tôi nhận ra Hạnh không khó ưa, cứng nhắc như mọi người nghĩ mà là một con người dịu dàng, de mến va rất biết cảm thông. Lat sau, bố mẹ tôi đèn đón va đưa tôi và bệnh viện mà không hề mắng toi một tẹo nào, tôi cảm thấy vô cùng khâm phục tài thuyết phục của Hạnh.
 

Bây giờ tôi đã thân thiết với Hạnh vô cùng. Nhiều người thắc mắc tại sao hai đứa mang hai tính cách trái ngược nhau nhưng chúng tôi lại có thể thân thiết được. Hạnh thì hiền lành, tôi thì nghịch ngợm. Hạnh thì quy củ, tôi thì hành động theo cảm tính... Nói chung là trái ngược nhau. Thế nhưng chúng tôi vẫn VU1 vẻ như hai cục nam châm trái cực luôn hướng về nhau.

Quen Hạnh, thân thiết với Hạnh, tôi cũng dần dần thay đổi. Tôi bớt nóng nẩy cục tính mà dần điềm đạm, biết suy nghĩ hơn. Phải nói, tôi vừa coi Hạnh là một người bạn thân, vừa xem Hạnh như một tấm gương sáng mà tôi cần noi theo. Có iẽ nhờ vậy mà tôi ngày một tiến bộ hơn cả trong học tập và kỉ luật. Tôi đối xử với bạn bè cũng vui vẻ và hòa nhã hơn. Rat cẩm ơn cô bạn thân của tôi!

Bây giờ chúng tôi mới học lớp 7, tôi và Hạnh sẽ còn tiếp tục học chung hai năm nữa. Có thể là chúng tôi không còn thân nhau băng bây giờ hoặc sẽ xa nhau sớm hơn nhưng trong tôi se luôn còn mãi những hình ảnh và những kỉ niệm của tình bạn ấy, một tình bạn đẹp của tuổi học trò.

Nguồn: