Cảm nghĩ về dòng sông quê hương (sông Hồng)

Thứ ba , 24/11/2015, 09:24 GMT+7
Đề: Cảm nghĩ về dòng sông quê hương. 'Sông Hồng đẹp nhất lúc hoàng hôn và vào những đêm trăng. Khi nắng chiều đổ xuông, mặt nước loang loáng sắc đỏ huy hoàng...'

 

DÀN BÀI

I.        Mở bài

-Giới thiệu về dòng sông quê em: đó là biểu tượng của quê hương đã gắn bó với bao thế hệ người dân quê em.

-Giới thiệu những tình cảm em dành cho dòng sông quê em: yêu mến, trân trọng.

II.      Thân bài

*        Miêu tả dòng sông và phát biếu cảm nghĩ:

-Hình dáng của dòng sông: uốn lượn hiền hòa, mềm mại như một dải lụa ôm ấp làng xóm, quê hương.

-Là dòng sông tuổi thơ tắm mát, là dòng nước nuôi dưỡng những cánh đồng xanh tươi, là nơi nuôi sông bao gia đình quanh năm lênh đênh sông nước,...

-Vẻ đẹp của dòng sông vào những đêm trăng, khi bóng chiều đổ xuống,...

*        Những kỉ niệm về dòng sông quê hương: bơi thi, bắt cá,... những ấn tượng không thể phai mờ (vị mằn mặn, sự mát trong của nước sông,...), qua đó thể hiện sự gắn bó, thân thiết với đòng sông.

III.    Kết bài

Khẳng định tình cảm của em đối với dòng sông.

BÀI LÀM

Con sông Hồng thật dài và cũng thật rộng nhưng phần sông chảy qua làng Võng La quê em không dài lắm, chỉ khoảng vài cây số. Cây cầu Thăng Long sừng sững bắc qua sông. Bà em kể rằng, sông Hồng là một trong những dòng sông anh dũng nhất nước ta. Nó đã cùng chaông ta đánh giặc từ thuở Hùng Vương dựng nước cho đến khi nước ta sạch bóng quân xâm lược. Mỗi làng quê nơi con sông chảy qua cũng góp một phần vào những chiến công lẫy lừng. Em tự hào về sông quê như đứa con tự hào về người cha, người mẹ anh hùng.

Quả thật, con sông đối với làng em giống như người mẹ hiền hòa. Bao đời nay sông nuôi sống con người bằng cá tôm. Không phải ngẫu nhiên làng em có tên là Võng La. Bởi hàng nghìn năm qua làng đã sống dựa vào nghề chài lưới trên khúc sông Hồng này nên lấy cái tên gợi đến những dụng cụ đánh bắt cá để ghi dấu nghề sinh nhai của cả làng. Ngày nay, không còn nhiều người sống bằng nghề chài lưới nhưng cái tên Võng La vẫn còn như thể hiện lòng nhớ ơn tổ tiên. Con sông đã gắn bó với bao người dân quê em như thế.

Với đám trẻ nhỏ chúng em, sông còn là người bạn gắn bó, thân thiết vô cùng. Em làm sao quên được những lần tập bơi, em đã uống bao nhiêu nước từ dòng sông chứa chan phù sa ấy. Dòng nước mát nửa như rẽ ra trêu đùa cho em chìm xuống, nửa lại như nâng đỡ em lên. Cũng chảng thể quên những buổi trưa trốn ngủ thi bơi cùng đám bạn. Bố em có lần lao xuống nước bắt em về. Em vẫy vùng khóc lóc, bố động lòng ra điều kiện, nếu thắng bố thì được ở lại bơi. Cuộc thi bơi của bọn trẻ trong làng trở thành cuộc thi bơi của hai bố con. Em không thắng, nhưng bố đã xiết chặt tay em nói rằng, em đúng là con trai làng chài... Sông có nghe được lời bố em nói hay không mà rập rờn dâng sóng? Sông ơi, ngày xưa bố em có thi bơi với ông nội hay không? Ôi, con sông của thời gian, chẳng điều gì ngăn ta suy tưởng về quá khứ...

Sông Hồng đẹp nhất lúc hoàng hôn và vào những đêm trăng. Khi nắng chiều đổ xuông, mặt nước loang loáng sắc đỏ huy hoàng. Mặt trời ở đường chân trời như được đính vào hạ lưu dòng sông trông giống một chiếc vương miện gắn trên đầu đấng quân vương. Từ dòng sông toát lên một sức mạnh uy nghiêm. Ngược lại, trong những đêm trăng, thật khó tìm thấy dấu vết tuổi già nào trên dòng sông lơ đãng. Trăng rải ánh vàng xôn xao trên mặt nước. Sóng lăn tăn những gợn bạc, gợn vàng. Con sông uốn mình mềm mại như một áng tóc mây mượt mà...

Con sông quê đã để lại trong em bao tình cảm thiết tha, gắn bó. Sông gợi niềm tự hào, lòng biết ơn, khơi gợi những kí ức xúc động thiêng liêng về gia đình, bè bạn và sông còn là cảnh đẹp khó quên để ai ai cũng sẵn lòng ngợi ca, chiêm ngưỡng.

Nguồn: