Bài văn tả về chú gà chọi dũng mãnh

Thứ tư , 20/04/2016, 02:09 GMT+7
Chàng gà chọi đứng thẳng người, hai cái cẳng chân cứng và lẳn như hai thanh sắt, phủ đầy những vẩy lớn sắc vàng bóng. Đôi bắp đùi chắc nịch, gân lên những thịt. Chàng chỉ có lông trổ ra hai cánh, ở trên lưng, ở đuôi và lơ phơ mấy chiếc quăn dưới bụng...

... Lông ấy được xén, cắt thực gọn. Đầu chàng to và hung dữ như dáng một chiếc nắm đấm. Cái cổ bạnh và hai bắp đùi thì để lộ ra. Da chàngđỏ gay, đỏ gắt, đỏ tía, đỏ bóng lên như có quét một lớp nước sơn thắm. Mặt chàng lùi xùi những mào, những tai, những mấy cái ria mép tím lịm như mặt anh say rượu. Một bên mắt thì lép mịt mờ, còn bên kia thì cứ chớp chớp nháy nháy cái tròng vàng hoe.

Lúc gã đi, hai đầu cánh nhô lên, thụt xuống rõ ra điệu của một anh chàng cuồng võ, lúc nào cũng chỉ ngứa ngáy chân tay.

Buổi sớm, khi cậu gà ri te tái chạy ở trong chuồng ra, dẫn đầu cho ba chị gà, một bác ngan và một lũ con lip chip và mấy thím vịt, thì ở nơi góc chuồng, chọi ta cũng nhảy xuống, hai cái chân gieo bịch trên nền đất. Chàng không ngủ chung chuồng với những con gà khác ấy. Chúng làm quẩn chân. Bởi vì chàng cao quá, đầu đụng tới nóc chuồng, nếu phải đứng khom cổ thì chàng chịu, không thể khom khom được.

Chàng đưa mắt nhìn quanh sân một lượt rồi vỗ đồm độp đôi cánh, lấy gân thẳng hai chân, cong bạnh cái cần cổ và phưỡn ngực ra gáy lên một hồi... cô... cô... cô! Tiếng gáy mới to khiếp. Nghe ồ ồ như tiếng nước mưa rào chảy vào trong một vành công hẹp: Côôô... Côô... cô... cô... ô...

Những thím vịt nhút nhát, luông cuống đôi chân, nghiêng một bên má để liếc mắt lên trời, ra điệu nghe ngóng. Có thím lại hãi quá, cục cục một hồi ầm ĩ như muốn kêu: "Ai cứu tôi với! Cục! Cục! Cục!”

Nguồn: