Bài văn ngắn tóm tắt đoạn trích Rô bin xơn ngoài đảo hoang cực hay

Chủ nhật , 13/09/2015, 11:42 GMT+7
... Năm tháng dài lê thê trôi qua. Rô-bin-xơn vẫn một mình sống trên hoang đảo. Chàng say sưa làm việc, không ngồi rỗi, không tự bằng lòng với những thứ mình đã có. Càng ngày anh càng lành nghề trong Nhiều ngành thủ công.

Bài làm

... Anh nặn đổ gốm rất khéo. Ngoài bát, đĩa, chum, vại, vò... để đựng mọi thứ lương ăn, anh nặn được nhiều thứ, đan được đôi thúng thật chắc để quẩy thức ân mỗi lần săn bắn được, rồi đan được bổ đựng thóc và nhiều đồ dùng khác nữa.

Tới năm thứ 11 ở trên hoang đảo, thuốc đạn ngày một khan, thực phẩm cũng vơi dần. Rô-bin-xơn bắt đầu chăn nuôi. Đánh bảy được một con dê đực và hai con dê cái, anh làm chuồng để nuôi. Một năm rưỡi sau đã có 11 con vừa lớn vừa nhỏ. Chỉ 2 năm sau, đàn dê đông đúc hẳn lên, có tới 43 con, anh phải nhốt trong một dãy chuồng mói làm thêm 5 chiếc nữa.

Từ nuôi dê anh nghĩ đến chuyện vắt sữa, rồi làm bơ và pho mát. Bữa ăn được cải thiện ngày một thêm thịnh soạn. Có sữa tươi, có bánh mì và bánh bột gạo tẻ, có thịt dê, trứng rùa, bơ và pho mát, có nho tươi và nho khô. Có lúc Rô-bin-xơn thấy bữa ăn hàng ngày thiết tưởng cũng thịnh soạn, không kém ở những khách sạn bình thường, tại các thành phố lớn.

Mỗi lần đi ra ngoài, anh diện một bộ quần áo bằng da rất kì lạ, đội một cái mũ bằng da dê cao lêu đêu, mặc một cái chẽn cắt bằng da dê, tà áo chấm ngang đầu gối. Thắt lưng cũng làm bằng da lông để giắt cái cưa, cái búa. cổ lúc nào cũng đeo hai cái túi bằng da, một cái đựng thuốc súng, một cái khác đựng đạn ghém.

Mặt rám nắng, đen lại. Râu thỉnh thoảng có cạo nhưng vẫn đâm ra như chổi xể. Một cập ria theo kiều người Thổ Nhĩ Kỳ vừa dài vừa rậm làm cho diện mạo thêm cổ quái. Con chó già có lần nhìn ‘chúa đảo’ trong bộ bằng da dê tự tạo đã kinh ngạc khiếp sợ, nhưng lúc nào cũng lẽo đẽo chạy theo Rô-bin-xơn để bảo vệ.

Nguồn: