Bài văn lớp 5 hay miêu tả về cuộc đối thoại hay giữa hai bố con

Thứ hai , 14/09/2015, 10:47 GMT+7
Đề bài: Vào một buổi tối trong không khí đầm ấm của gia đình, bố hỏi em: “Trong chương trình Tiếng Việt cấp I con thích nhất bài nào? Vì sao?” Em đã trả lời đầy đủ câu hỏi của bố. Em hãy thuật lại cuộc đối thoại giữa hai bố con.

Bài tham khảo

Tốì nay, ngôi nhà đơn sơ của gia đình em vui hẳn lên vì có bố là bộ đội được về phép. Ăn cơm xong, cả nhà đoàn tụ bên nhau. Mẹ ngồi cạnh giường và nói:

-     Bé An nhà mình vừa đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp tỉnh anh ạ! Khuôn mặt bố em rạng rỡ hẳn lên, ông có vẻ rất hài lòng. Bố nhiu nhíu vầng trán, suy nghĩ điều đó, đôi mắt trầm tĩnh. ít giây sau như thể kiểm tra thực lực vốn có của tôi, bố nói:

-     Bố hỏi con nhé! Trong chương trình Tiếng Việt cấp I con thích nhất bài nào? Vì sao con thích bài đó?

Câu hỏi của bố tôi giống câu hỏi một nhà sư phạm vậy! Bình tĩnh trả lời các câu hỏi của bố, tôi thưa:

-     Thưa bố trong chương trình Tiếng Việt cấp I con thích nhất bài Mẹcủa nhà thơ Bằng Việt ạ. Bài đó con học trong chương trình Tiếng Việt cấp I. Sở dĩ con thích vì bài thơ đã để lại trong kí ức con hình ảnh đẹp đẽ của bà mẹ chiến sĩ đối với anh thương binh, một người lính trong cuộc kháng chiến chống Mĩ.

Bố tôi hỏi tiếp:

-     Những hình ảnh nào nói về việc làm của bà mẹ đôi với anh thương binh làm con xúc động?

Con bị thương nằm lại một mùa mưa Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ Nhà yên ắng tiếng chân di rất nhẹ Gió từng hồi trên mái lú ùa qua.

Ta cảm động vì người mẹ già đã ân cần chăm sóc và tạo sự yên tĩnh cho người thương binh trong khi chữa chạy vết thương. Vì lòng tốt của mẹ mà người lính không bao giờ quên được bóng hình mẹ, không quên dược miền đất mẹ ở:

Nhớ vườn cây che bóng kín sau nhà Trái chín rụng suốt mùa thu lộp độp Những dãy bưởi sai, những hàng khế ngọt Nhãn đầu mùa chim đến bói lao xao.

Anh nhớ hình bóng mẹ vì bà đã chăm sóc anh đúng như người mẹ của mình và có lẽ cũng vì vậy mà nhà thơ đã đặt tên cho bài thơ là Mẹ.Người đọc cũng như nhà thơ làm sao quên được đức hi sinh và sự chăm chút ân tình của mẹ:

Conxót lòng mẹ hái trái bưởi đào Con nhạt miệng có canh tôm nấu khế!

Và có lẽ trong cuộc chiến tranh thời ấy, Việt Nam ta đã có rất nhiều bà mẹ như thế.

Nghe tôi nói, bố tôi gật đầu và hình như ông cũng đồng ý với những điều tôi vừa nói. Cả nhà yên lặng hồi lâu. Hình như bố tôi và mẹ cũng đang nhớ lại những bà mẹ khác cũng có tấm lòng nhân hậu như thế đôi với mình.

Nguồn: