Bài văn kể về một người thân của em

Thứ hai , 16/03/2015, 10:37 GMT+7
Đề bài: Trong gia đình, ai là người em yêu nhất? Em hãy viết một bài văn kể về một người thân của em?

Trong gia đình có ông bà, cha mẹ, anh chị em... ai cũng tốt và chu đáo với em, nhưng ai mới là người em yêu quý nhất?

Bài văn kể về một người thân của em kể về những kỷ niệm cũng như những ấn tượng sâu sắc mà em đã có với người em yêu quý nhất trong gia đình.

Dưới đây là bài văn kể về một người thân của em mà chúng tôi đã sưu tầm để các em tham khảo:

Mẹ - một tiếng gọi ấm nồng nhưng đánh thức bao ký ức yêu thương của người con, của vòng tay âu yếm nâng đỡ, của bầu sữa ngọt, của những nụ hôn xa dịu nỗi đau mà ko gì có thể thay thế được.

Con dù lớn vẫn là con mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con...

Và có lẽ, mẹ và người em yêu quý nhất và ko có ai thay thế được mẹ trong lòng em.

Bài văn kể về một người thân của em

Bài văn kể về một người thân của em - Ảnh minh họa

Năm nay mẹ em 37 tuổi .Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Dôi bàn tay mẹ ko đẹp , nó dã bị chai như ghi lai những nổi vất vả của mẹ trong bao năm nay dã nuôi em khôn lớn nên người. Sống trên đời này chúng ta có thể thiếu bất cứ thứ gì nhưng không thể sống thiếu một mái ấm gia đình và thiếu một người mẹ. “Mẹ”! Từ thiêng liêng ấy đã làm ấm lòng bao người con. Mẹ là người không bao giờ mệt mỏi luôn kiên trì dạy dỗ, nuôi nấng ta từ thuở lọt lòng đến khi trưởng thành, và khi con bước trên đường đời thì mẹ vẫn âm thầm lặng lẽ dõi theo sát dấu chân con, sẵn sàng giơ vòng tay ấm áp làm chỗ dựa tinh thần vững chắc mỗi khi con vấp ngã. Và mẹ em cũng giống biết bao người mẹ khác trên đời này, giản dị và rất yêu thương em.

Trong gia đình mẹ là người vợ đảm đang, một người mẹ hiền và là một kho kiến thức quý báu. Tôi quên làm sao được những lời mẹ dạy về lòng thương người. Nhờ vào những lời dạy đó mà đôi khi tôi đã làm được những việc có ích. Nếu có ai hỏi về mẹ, tôi sẽ hãnh diện trả lời rằng: Mẹ là người bạn, người thầy đầu tiên của tôi. Là người dẫn dắt tôi nhìn ra thế giới, là người cho tôi tình yêu trọn vẹn mà tôi sẽ không bao giờ nhận được từ người khác, là người không ai có thể thay thế được...

Hằng ngày mẹ phải thức khuya dậy sớm để chăm lo cho gia đình. Những lúc rảnh rỗi mẹ còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện khó khăn mà mẹ và gia đình phải vượt qua để dăn dậy chúng em. Mẹ em là một người rất thích làm vườn. Đối với mọi người xung quanh mẹ rất quan tâm giúp đỡ chia sẻ với những ai gặp khó khăn. Chính vì thế mẹ không những được mọi người trong gia đình kính trọng mà còn được bà con lối xóm ai cũng yêu quý.

Ôi! Lòng mẹ thật bao la. Tình cảm của mẹ thật thiêng liêng, cao cả và ko bai giờ vơi cạn. Lúc nào mẹ cũng ở bên cạnh em, chăm sóc và che chở cho em, tiếp thêm sức mạnh cho em, giúp em vươn lên trong cuộc sống. Mẹ làm việc quần quật suốt cả ngày chỉ vì nghĩ đến tương lai của em. Mặc dù trời rét hay nắng chói chang bàn tay mẹ vẫn không nghĩ ngơi. Mẹ làm việc vất vả mà chẳng bao giờ phiền lòng, mẹ vẫn luôn tươi cười với em. Mẹ dạy em những điều hay lẽ phải. Mẹ dạy em phải biết kính trên nhường dưới, kính trọng thầy cô giáo, đoàn kết với bạn bè. Mẹ luôn mong em học giỏi và thành tài. Mẹ thường kể những câu chuyện đời thường về những tấm gương tốt để em noi gương và học tập.

Bao lần xem trên ti vi, thấy các bạn nhỏ mồ côi không cha, không mẹ, không có họ hàng thân thiết, nơi ăn chốn ở và không có nơi nương tựa. Các bạn ấy phải đi bán những thanh kẹo cao su, những tấm vé số… để kiếm ăn sống qua ngày. Tội nghiệp các bạn nhỏ ấy làm sao! Bây giờ tôi mới biết mình thật may mắn. Tôi có cha mẹ và có cả một gia đình êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay che chở của cha mẹ. Tôi muốn nói thật nhiều với mẹ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!” Đúng là: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ” .

Nguồn: