Bài văn hay tả về người mẹ yêu dấu của em

Thứ tư , 13/01/2016, 08:57 GMT+7
Đề: Hãy tả người mẹ của em lúc em đau ốm. Mỗi khi bạn bị ốm đau gì thì mẹ hoặc bố sẽ là người bên cạnh, chăm sóc và túc trực cho bạn. Vậy hình ảnh lúc bạn bị đau ốm có giồng như bài văn miêu tả sau đây không?

I. DÀN Ý

1.  Mở bài:

* Giới thiệu chung:

- Mẹ em rất thương con. Xót xa, lo lắng, chăm sóc tận tình khi con đau ốm.

2.  Thân bài:

* Tả mẹ trong lúc săn sóc em trên giường bệnh:

- Vẻ mặt: Lo âu, buồn bã...

- Lời nói: Vỗ về, an ủi, động viên, mong con mau khoẻ.

- Hành động: Chăm sóc chu đáo từ miếng ăn, viên thuốc đến giấc ngủ của con...

3.  Kết bài:

* Cảm nghĩ của em:

- Xúc động trước tấm lòng yêu thương bao la...

- Mong được đền đáp công ơn trời biển của mẹ.

II.  Bài làm

Thử năm tuần trước, em đi học về bị mắc mưa ướt hết. Đến nửa đêm, cơn sốt ập tới. Nhà chỉ có hai mẹ con vì ba đang công tác ở xa. Mẹ lo lắm, thức suốt đêm canh chừng bên em.

Cơn sốt quái ác thật. Trán em thì nóng bừng bừng mà chân tay lại lạnh cóng. Cái lạnh như từ trong xương tuỷ toả ra khiến em run cầm cập: “Mẹ ơi! Con rét lắm! Mẹ đắp chăn cho con! ”. Mẹ ghì chặt em vào lòng, an ủi: “Mẹ biết rồi! Con cảm lạnh đấy mà! Cứ bình tĩnh nhé! Mẹ sẽ đuổi cơn sốt đi ngay! ”.

Mẹ đặt em nằm ngay ngắn rồi đi lấy thuốc. Viên thuốc hạ sốt sủi bọt tan rất nhanh trong cốc nước. Mẹ khẽ nâng đầu em lên, ghé cốc vào miệng em,  dỗ dành: “Ngoan nào! Con cô' uống một hơi cho hết, sau đó ngủ một giấc, tỉnh dậy là khoẻ thôi! ”.

Vâng lời mẹ, em uống thuốc rồi cố nhắm mắt nhưng đầu óc cứ căng lên, khó chịu vô cùng. Mẹ dấp nước mát vào chiếc khăn bông, đắp lên trán em. Mẹ nhẹ nhàng xoa dầu nóng vào lưng, vào ngực, vào hai bàn chân, bàn tay em. Tiếng xuýt xoa nho nhỏ của mẹ cứ văng vẳng bên tai em trong giấc ngủ chập chờn:

“Khổ thân con tôi! sốt thế này thì làm sao ngày mai đi học được! ”. Tự nhiên, nước mắt ứa trên mi em cay xót. Mẹ ơi! Con thương mẹ biết chừng nào! Em vòng tay ôm ngang lưng mẹ rồi thiếp đi lúc nào không biết...

ò ó 0 0 0...! Chú gà trống đã cất lên tiếng gáy giòn giã, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Em mở mắt nhìn quanh tìm mẹ mà không thấy mẹ đâu. Chưa kịp gọi thì em đã nghe tiếng guốc và giọng nói quen thuộc của mẹ: “Dung dậy rồi đấy ư? Mẹ nấu cháo giải cảm cho con rồi đấy! Đánh răng xong con ăn hết bát cháo hành này, mẹ sẽ cho con uống thuốc. Đến trưa nếu hết sốt, mẹ sẽ đưa con đi học. Nếu còn yếu thì mẹ viết đơn xin phép cô cho con nghỉ hôm nay”.

Nhìn quầng thâm quanh đối mắt mẹ, em biết cả đêm qua mẹ thức Đềsăn sóc cho em. Cơn sốt đã lui, dẫu đầu còn váng vất nhưng em cảm thấy đỡ hơn nhiều. Quả là đôi bàn tay mẹ như có phép màu. Mẹ là bóng mát che chở cho con suốt cả cuộc đời. Công ơn của mẹ đối với con sâu nặng biết chừng nào! Con mong sau này lớn lên sẽ đáp đền công ơn trời biển ấy.

Nguồn: