Bài văn hay nói về câu chuyện bảo vệ môi trường sông

Thứ hai , 07/03/2016, 08:20 GMT+7
Câu chuyện tôi kể các bạn nghe là một câu chuyện có thật, chính mắt tôi đã được chứng kiến một việc làm tốt để bảo vệ môi trường sông sạch và đẹp. Đó là câu chuyện về ông Tư xóm tôi.

"Sống ở trên đời, không phải chỉ nghĩ cho mình mà đôi lúc phải còn vì người khác nữa".Đó là câu nói của ông Tư dạy đứa cháu nội, khi cả nhà ông cùng dặm vá để cho mặt đường khỏi lầy lội mỗi khi có cơn mưa đổ xuống.

Từ nhà đến trường, chúng tôi phải đi qua một đoạn đường đất nhỏ nối liền đồng ruộng với xóm làng đông đúc. Trước đây đoạn đường đã bị xắn ngang để đặt một ống cống đưa nước vào ruộng. Rồi những cơn mưa tầm tã cùng với mùa nước nổi đã làm cho chỗ đất đào bị xói dần, có chỗ đất lở ra tạo thành hố và vũng nước.

Từ một tuần nay, đoạn đường đã bị ngập nước và nó trở thành nỗi lo lắng cho lũ học trò chúng tôi. Mỗi lần qua đó, ai cũng phải xắn cao quần đến tận đầu gối, rồi đi lần từng bước một kẻo ngã. Đây không phải là con đường chính nên chẳng ai quan tâm.

Thế rồi một buổi chiều nước cạn, tôi đi ngang qua nơi dây. Kìa! Ai đã gắn hai câý to làm trụ hai bên dường đấy nhỉ? Lại có mấy tàu dừa chèn sát. Tôi mừng thầm, nghĩ rằng chính quyền địa phương đắp lại đoạn đường lở này chăng?

Nhưng kìa, trên con lạch đầy ắp nước đỏ phù sa, dưới làn mưa lất phất, bóng ai đang bơi chiếc thuyền chở đầy đất lao tới. Ông Tự! Chính ông Tư! Tôi bàng hoàng xúc động khi nhìn thấy làn da ông thâm đen vì lạnh, hai cánh tay gầy khuân những tảng đáto còn dính mấy bụi cỏ rác. Ông nhìn tối mỉm cười:

-Ông ráng chở ba xuồng đất cứng này để tấn thêm vào hai bên hông, rồi đến ngày mai ông chở thêm vài chuyến nữa là xong.

Sáng hôm sau nước lại lên. Mấy xuồng đất hôm qua bị ngấm mất. Tôi đi qua, lòng cảm thấy ái ngại. Buổi chiều tôi trở về, đoạn đường lở đã được đắp cao. Cùng dặm cho chắc mặt đường là đứacháu nội mười lăm tuổi, Thấy hai người làm việc say sựa, tôi vội treo cập sách lên cây tre, xắn quần cùng làm việc với hai ông cháu. Đang làm thì một toán học sinh đi học về thấy thế cũng xắn quần lao vào làm. Chẳng mấy chốc chỗ lở đã được đắp cao. Nhìn con đường đã trở nên bằng phẳng, ai cũng phấn khởi vô cùng. Lúc chúng tôi chuẩn bị ra về, ông Tư còn căn dặn:

- Sau này lớn lên, các cháu phải biết: sống ở trên đời không phải chỉ nghĩ cho mình mà đôi khi cũng phải nghĩ đến người khác các cháu ạ!

Ông Tư quả là một người có tấm lòng nhân hậu cao quý. Ông đã vì mọi người mà không quản sức yếu tuổi già đắp lại con đường này. Việc làm của ông thật đáng trân trọng và là tấm gương để mọi người noi theo.

Nguồn: