Bài văn hay miêu tả em bé đang tập nói cực kì đáng yêu

Thứ năm , 31/03/2016, 02:45 GMT+7
"Cố lên bé Xíu! Cố lên nào!..." Tiếng cả nhà tôi vang lên lanh lảnh, hôm nay là buổi tập đi đầu tiên của bé Xíu, em ruột tôi. Cả nhà đều vui sướng khi thấy Xíu đã đi được ba bôn bước.

Xíu đang cố gắng bước từng bước, thấy cả nhà reo hò thì thích lắm, miệng toét cười để lộ mấy cái răng cửa trông thật dễ thương. Khuôn mặt của Xíu bầu bĩnh, hai má đỏ hồng như trái táo chín. Còn đôi mắt tròn to long lanh như hai viên bi thì đang nhắm tít lại vì thích.

Như có một sự thúc đẩy, bước chân chập chững của bé bỗng nhanh hơn làm cho thân hình bé nhỏ lắc lư như một con lật đật.

Bé Xíu thường được mẹ cho mặc đầm trắng, vớ trắng và cả chiếc khăn trùm đầu cũng màu trắng nên chẳng lạ gì khi có người gọi bé là "thiên thần áo trắng". Nhưng không phải lúc nào Xíu cũng trùm đầu bằng chiếc khăn, có hôm Xíu được mẹ cột một cái nơ màu hồng lên mái tóc ngắn cũn cỡn của bé.

Có người nói: "Tuổi thơ là tuổi thần tiên trong sáng nhất", đúng như vậy, từ việc nói, việc đi, ăn, chơi của Xíu đều thể hiện nét ngây thơ. Xíu thích xem phim hoạt hình "Tom and Jerry", hay thích bài hát "Kìa con bướm vàng..." Giọng bé ngọng nghịu, líu lo nghe thật vui tai. Ngoài ra Xíu còn thích chơi búp bê, nhưng Xíu chỉ chơi một lúc là chán ngay.

Xíu rất biếng ăn, nhưng ngủ thì nhanh lắm. Mỗi lần tới bữa, mẹ phải bồng bế, giục mãi mới chịu ăn vài miếng. Bởi vậy, Xíu là người ăn chậm nhất trong gia đình. Khi Xíu ăn xong thì mọi người đã thiu thiu vào giấc ngủ trưa rồi. Xíu thấy vậy cũng nằm xuống giả vờ ngủ. Mẹ biết thế cũng nằm xuống, ôm Xíu vào lòng, hát bài ru quen thuộc, chẳng mấy chốc Xíu đã ngủ ngon lành.

Bé Xíu là niềm vui của gia đình, cả nhà ai cũng cưng bé, yêu bé. Riêng tôi, cố gắng góp phần dạy bé nói, cho bé tập đi, mong bé mau lớn để cùng tôi xem phim và đi học.

Nguồn: