Bài văn hay kể về vị anh hùng dân tộc La Văn Cầu

Thứ bảy , 20/02/2016, 08:41 GMT+7
Chặt đứt một cánh tay đã gãy nát, ôm bộc phá xông lên đánh tan lô cốt, mở đường cho đơn vị xung phong diệt gọn đồn địch, đó chính là anh hùng La Văn cầu.

Anh La Văn Cầu, người dân tộc Tày, sinh năm 1932 tại xã Quang Thành, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.

Anh sinh ra và lớn lên trong một gia đình vốn có mốì thù sâu sắc với đế quốc phong kiến. Khi còn bé, anh chứng kiến cái chết uất ức của cha, hậu quả của những trận đòn tra tấn đánh đập dã man, kiệt sức rồi qua đời. Cuộc đời lam lũ khổ cực như đè nặng lên đôi vai bé nhỏ của anh từ thuở thiếu thời.

Năm 1945, Cách mạng tháng Tám thành công, với khát khao được cầm súng giết giặc trả thù và giải phóng đểt nước, anh La Văn Cầu mới 16 tuổi đã khai tăng lên 18 tuổi để được vào bộ đội. Lúc dó là năm 1948, thời kì dầu của cuộc kháng chiến chống Pháp vô cùng gian khổ, thiêu thốn. Nhưng niềm vui và ý chí đã giúp anh vượt qua mọi khó khăn vươn lên rèn luyện thành một chiến sĩ gương mẫu, giàu lòng nhân ái, nên được anh em đồng đội quý mến.

Trong hoàn cảnh phải tự lực cánh sinh, đương đầu với những thử thách chông gai trên chiến trường rừng núi Bắc Bộ, anh tỏ rõ bản lĩnh, phẩm chất của người lính Cụ Hồ, kiên quyết vữợt qua mọi khó khăn, chấp hành nghiêm mệnh lệnh, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Anh tham gia chiến đấu 29 trận trong các cương vị chiến sĩ và chỉ huy.

Trong trận phục kích ở Bông Lau năm 1949, anh xung phong vào tổ xung kích đột phá trận đánh. Khi nổ súng, có lệnh xung phong, anh dũng cảm xông lên, phát hiện một tên Pháp ngồi trẽn xe tăng và hạ gục hắn bằng một phát đạn, rồi lao lên cướp súng. Ngoảnh lại sau, thấy ba tên Pháp chạy tới, anh liền dùng khẩu súng vừa cưứp được bắn chết cả ba tên. Quyết không để cho bọn giặc chạy thoát, anh nhảy xuống xe, tiếp tục truy lùng và diệt thêm sáu tên nữa.

Trong Chiến dịch Biên Giới năm 1950, quân ta đánh dồn Đông Khê lần thứ nhất, anh bị đau chân vẫn kiên quyết xin đi chiến đấu. Trận đánh gặp khó khăn, đơn vị bạn bị thương vong nhiều. Anh động viên anh em trong tiểu đội (hầu hết là tân binh), băng bó và cõng hết thương binh về nơi an. toàn. Trên đường rút về căn cứ, địch nhảy dù phản kích, mặc dù chân đau và đuôi sức, anh vẫn vác khẩu 12 ly '7 thu được của dịch về tới đơn vị.

Trận công dồn Đông Khê lần thứ hai (1950) anh được phân công chỉ huy tổ bộc phá làm nhiệm vụ phá hàng rào và đánh lô cốt đầu cầu (cửa mở trận đánh). Phá được hai hàng rào thì hai đồng chí xung kích bị thương. Địch tập trung hỏa lực dữ dội vào cửa mở, phá hủy mất của ta một số bộc phá ống. Anh nghĩ ngay phải dành bộc phá đánh lô cốt, nên động viên anh em trong tổ gỡ mìn của địch và dũng cảm xông lên dùng mìn phá nốt hai hàng rào cuối

cùng. Song tình huo'ng diễn ra phức tạp hơn. Khi tiến hành đánh lô cốt thì anh em đã bị thương tất cả, chỉ còn lại một mình anh Cầu. Không ngần ngại, anh ôm bộc phá xông tới lô cốt đầu cầu quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ "đột phá khẩu" của tổ. Nhưng khi vượt rào đến được giao thông hào thứ ba thì anh bị thương, ngất đi. Tỉnh dậy, thấy cánh tay phải của mình bị bắn gãy nát, nghĩ đến trọng trách chưa hoàn thành, anh quay trở lại khẩn thiết yêu cầu đồng đội chặt đứt cánh tay cho khỏi vướng víu, rồi tiếp tục ôm bộc phá xông lên đánh tan lô cốt đầu cầu, mở đường cho đờn vị xung phong diệt gọn đồn địch, kết thúc trận Đông Khê.

Tấm gương rực sáng của anh La Văn cầu đã cổ vũ mạnh mẽ phong trào thi đua giết giặc lập công trong toàn đại đoàn và trở thành lá cờ đầu trong phong trào thi đua sử dụng bộc phá công đồn.

Anh La Văn cầu được tặng thưởng huân chương Quân công hạng ba. Trong Đại hội Liên hoan Anh hùng — Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất (1952), anh được Chính phủ và Bác Hồ tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng nhất.

Ngày 15 tháng 5 năm 1952, anh được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Đại tá La Văn cầu đã nghỉ hưu, trở về với đời thường, nhưng phẩm chất của người anh hùng mãi mãi Tà tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ Việt Nam noi theo.

Nguồn: