Bài văn hay kể về tâm sự của một quyển sách củ

Thứ hai , 09/11/2015, 11:28 GMT+7
Đề: Em hãy kể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên.'Chị xem này, bìa của tôi rách hết cả, gáy thì bị gián nhấm lem nhem. Lũ chuột vấy bẩn lên người tôi...'

I. DÀN Ý

1.       Mở bài:

*       Giới thiệu chung:

-     Đêm hè, em nằm đưa võng, lơ mơ ngủ, chợt nghe thấy tiếng khóc thút thít của cuốn sách trên bàn.

-     Em hỏi han và nghe sách tâm sự.

2.       Thân bài:

*       Kể lại tâm sự của cuốn sách:

-     Cuốn sách vui vl đã từng có ích cho các bạn học sinh năm trước.

-     Sách đã giúp em đạt kết quả học tập tốt.

-       Thi xong, em ném mạnh sách lên nóc tủ, vì quá tay nên sách rơi xuống đất và bị bỏ quên.

-     Bụi bẩn bám, gián nhấm, chuột gặm làm sách đau khổ vô cùng.

-     May nhờ bà quét dọn, tìm thấy sách và dặt lên mặt bàn.

3.       Kết bài:

*       Cảm nghĩ của em:

-     Em hối hận và hứa từ nay về sau sẽ giữ gìn sách cẩn thận.


 

BÀI LÀM

Đêm hè êm ả, gió nam lồng lộng thổi. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Theo nhịp võng đều đều kẽo kẹt, em lơ md ngủ. Bỗng em nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ, văng vẳng đâu đây. Em đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm và phát hiện ra cuốn Tiếng Việt ổ trên bàn đang thổn thức.

Em liền rời khỏi võng, tới bên bàn và nâng cuốn sách lên, dịu dàng hỏi:

-  Làm sao em khóc? Có chuyện gì buồn nói cho chị nghe đi! Chị có thể giúp gì em chăng?

Nước mắt rưng rưng, cuốn sách ngập ngừng kể:

-  Tôi buồn lắm chị ơi! Chị xem này, bìa của tôi rách hết cả, gáy thì bị gián nhấm lem nhem. Lũ chuột vấy bẩn lên người tôi... thật là hôi hám và khó chịu. Tôi bị rơi xuống gầm tủ đã bao lâu nay mà chị chẳng biết. May mà bà quét dọn và cứu tôi sáng nay. Nếu không thì... tôi đâu có được gặp lại chị...

Em chợt nhớ ra cách đây không lâu, sau khi thi xong, em vứt mấy cuốn sách lên nóc tủ, trong đó có cuốn Tiếng Việt 6 này. Chắc là do em quá tay nên nó bị rơi xuống đất. Từ hôm ấy, em không quan tâm đến chuyện đó nữa mà thanh thản hưởng những ngày hè vui vẻ.

Cuốn sách tiếp tục than thở:

-  Chị hãy nhìn lại tôi một chút mà xem! Bên ngoài thì xơ xác, bẩn thỉu, bên trong cũng thảm hại không kém. Trang nào cũng quăn góc và bị gạch xoá lung tung. Thật chẳng ra làm sao cả. Nhớ ngày nào, tôi cùng các bạn sách giáo khoa về trường chị với bao sung sướng và hi vọng. Chúng tôi mong sao sẽ giúp ích cho các anh chị trên con đường học tập. về với chị Hiền, tôi vui lắm vì được chị giữ gìn, nâng niu. Chị ấy mặc cho tôi chiếc áo làm bằng tờ hoạ báo thật đẹp. Tôi cùng các bạn được dán nhãn cẩn thận và xếp ngay ngắn trên giá sách. Mỗi khi cần đến, chị Hiền nhẹ nhàng lật giỏ từng trang. Dùng xong, chị lại cất chúng tôi vào chỗ cũ. Nhờ thế mà sau một năm học, chúng tôi vẫn sạch đẹp như mới. Cuối năm, chị Hiền đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc. Chúng tôi rất tự hào về người chủ nhỏ của mình và cùng chia vui với chị ấy. Chị Hiền được nghỉ hè và chủng tôi cũng được nghỉ ngơi sau một năm học vất vả.

Rồi năm học mới bắt đầu. Tôi cùng các bạn về với chị - cô chủ mới. Tôi đã sát cánh bên chị suốt năm học vừa qua. Chị cũng học giỏi như chị Hiền và chúng tôi cũng được thơm lây. Có điều tính chị không ngăn nắp lắm. Chị hay bỏ chúng tôi vung vãi khắp nơi, Lúc cần lại cuống lên tìm kiếm. Có lúc chị vứt tôi xuống bàn mạnh đến nỗi tôi dau nhức cả mình rrtểy. Sau khi Thi được vài ngày, chị quẳng chúng tôi lên nóc tủ và tôi đã rơi xuống gầm tủ tối om om. Chẳng ai để ý đến xó xỉnh ấy nên tôi đành cam chịu đau khổ. Một mình tôi chống chọi với lũ gián, lũ chuột bẩn thỉu và không khí ẩm mốc. Tôi những tưởng đã thành mồi ngon cho lũ mối nhưng may sao, bà đã nhặt tôi lên, phủi bụi sạch sẽ rồi đặt lên bàn. Thế mà chị chẳng hay biết tí gì!

Giọng kể của cuốn sách có pha chút giận hờn, trách móc. Trách là đúng lắm. Tất cả là tại em, tại cái tính không cẩn thận của em. Em đã không có ý thức giữ gìn sách vở.

Em ân hận thật sự và chân thành nói:

- Chị thật có lỗi với sách! Chị sẽ sửa sang lại cho sách tươm tất để còn giúp ích cho các bạn học sinh khác. Chị hứa từ nay trởđi sẽ giữ gìn sách vở cẩn thận.

Nguồn: