Bài văn hay kể về một việc tốt mà em đã làm

Thứ tư , 20/07/2016, 01:33 GMT+7
Tin bão lụt miền trung vừa được truyền đi trên đài truyền thanh và truyền hình hôm thứ bảy tuần trước thì sáng thứ hai, trường em đã phát động ngay đợt cứu trọ' đồng bào bị thiên tai. Em liền tình nguyện tham gia đoàn lạc quyên.

Chiều tồi hôm đó, trước giờ học của trung tâm ngoại ngữ ban đêm nửa giờ, chúng em được thầy hiệu trưởng tập họp lại và hướng dẫn nội dung kế hoạch đi quyên góp. Vẫn gương mặt hiền lành nghiêm trang, thầy nói:

"các em không cần nói dài. Thảm cảnh của đồng bào đã được báo chí và đài truyền thanh, truyền hình đưa tin. Trường ta cũng đã phát động quyên góp. Vậy chỉ cần giới thiệu: "chúng tôi đã được ban giám hiệu cho phép lạc quyên để giúp đỡ đồng bào bị bão lụt. Một miếngkhi đói bằng một gói khi no, xin các bạn ủng hộ. Nếu các bạn chưa sẵn sàng, ngày mai chúng tôi sẽ trở lại".

Sau đó, các thầy cô giám thị phân chúng em làm nhiều nhóm. Mỗi nhóm gồm bốn người, mỗi người một chiếc nơ hồng cài trên áo và một hộp giấy có khe nhỏ đủ để bỏ vừa đồng tiền gấp tư. Chúng em được phân công rất cụ thể, nhóm nào đến những phòng học nào trước giờ học mười lăm phút của các lớp ngoại ngữ ban đêm.

Lần đầu tiên tham gia công tác từ thiện, lòng em nao nao thật khó tả. Sợ không có ai ủng hộ ... Thế nhưng đúng như thầy hiệu trưởng nói, chúng em không cần nói nhiều, các anh chị người nhiều, người ít đều rất tích cực ủng hộ.

Vào quyên góp tại các lớp dãy đầu tiên xong, lòng em như mở cờ vui sướng. Hóa ra, ai cũng thông cảm với đồng bào ta và nhiệt tình đóng góp. Lần lượt, chúng em đã đi hết mười lăm phòng học được phân. Em vui sướng trở lại phòng tập trung, giao lại các dụng cụ cần thiết cho các thầy cô giám thị và nộp lại hộp tiền vừa quyên góp được. Nhìn những hộp tiền nặng tình yêu thương có dán dòng chữ "lá lành đùm lá rách", lòng em rộn lên một niềm vui như bản thân mình được giúp đỡ vậy.

Thầy chủ nhiệm, thầy hiệu trưởng và cô giám thị đón chúng em bằng những nụ cười hiền hòa và rạng rỡ thương yêu. Buổi lạc quyên kết thúc nhanh chóng. Em ước mong ngày mai, các anh chị đã được thông báo trước chắc sẽ ủng hộ nhiều hơn nữa cho đồng bào ta. Chưa bao giờ em có được một niềm vui mới lạ như hôm nay. Em cảm thấy như mình đã lớn, đã làm được một việc nhỏ nhưng rất có ý nghĩa, xoa dịu phần nào nỗi đau của đồng bào vùng lũ lụt.

Nguồn: