Bài văn của học sinh khi nói về người ông

Thứ ba , 10/11/2015, 10:10 GMT+7
Đề: Cảm nghĩ của em về người ông kính yêu. 'Mỗi tháng, hội cựu chiến binh của xã lại họp ở nhà em một lần vì ông em là chủ tịch hội. Gặp gỡ nhau, các ông thường nhắc đến những kĩ niệm vui buồn thời chiến tranh...'

I. DÀN Ý

1.  MỖ bài:

-  Ông em là một sĩ quan quân đội đã về hưu.

-  Ông rất vui vì được chung sống với gia đình, con cháu.

2.       Thắn bài:

-     Ông rất yêu quý đàn cháu của minh.

-     Ngày ngày, ông nhắc nhở các cháu tập thể dục và chuẩn bị di học.

-     Ông dạy các cháu nề nếp làm việc ngăn nắp, gọn gàng.

-     Thái độ của ông nhẹ nhàng, vui vẻ nhưng nghiêm khắc.

-     Ông rất chăm lao động, thích trổng cây, thích quan tâm đến mọi người.

-       Mỗi lần họp hội cựu chiến binh, ông và đổng đội hay nhắc lại những kỉ niệm thời chiến tranh, nhd đến những người đã hi sinh.


3.       Kết bài:

-     Ông em có một quá khứ đẹp đẽ, em rất tự hào về ông.

-     Em mong ước lớn lên sẽ được như ông.

-     Tình ông cháu đậm đà, thắm thiết.

BÀI LÀM

Ông nội em là sĩ quan quản đội về hưu với hàm đại tá. Gần như suốt cuộc đời, ông công tác xa nhà, giờ đây mới có điều kiện Chung sống với gia đình. Ông em rất vui, vì được ở nhà với đàn cháu thân yêu.

Ngày nào cũng vậy, cứ tang tảng sáng là ông em dẫn đầu nửa “tiểu đội” cháu nội, cháu ngoại chạy dọc con đường làng dẫn ra cánh đồng để hít thở không khí trong lành. Gió sớm mát lộng, bầu trời thoáng đãng. Em khoan khoái hít căng lồng ngực hương vị quen thuộc của đất đai, cây cỏ quê hương. Tập thể dục buổi sáng xong, ông nhắc nhở các cháu đánh răng, rửa mặt, ăn sáng và thay quần áo, chuẩn bị đến trường. Nhìn đàn cháu ngoan ngoãn khoanh tay, cúi đầu lễ phép đồng thanh cất tiếng chào, ông em mỉm cười sung sướng: “ừ ! Ông chào các cháu! Nhớ học cho ngoan nhé!”.

Em rất thích tác phong làm việc nhanh nhẹn, dứt khoát của ông. Trước khi làm bất cứ việc gì, ông đều cân nhắc kĩ. ông thường bảo: “Làm việc cũng như đánh trận ấy các cháu ạ! Phải xem xét thật cẩn thận, tìm ra cách thực hiện nhanh nhất và có hiệu quả nhất”, ông nói được, làm dược và rèn luyện cho đàn cháu nề nếp ấy. Từ ngày ông về, ngôi nhà khang trang, sáng sủa hẳn lên, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng đâu vào đấy. Không còn cảnh giày dép, dồ chơi, sách vở bạ đâu vứt đấy bừa bãi như trước đây. Cháu nào phạm lỗi, ông nhẹ nhàng nhắc nhở, ít khi quở mắng. Thấy cách dạy các cháu của ông, bà em bằng lòng lắm.

Mặc dù gắn bó với môi trường quân đội gần bốn mươi năm nhưng ông em vẫn giữ nguyên bản chất của người nông dân chất phác thật thà, cần cù chăm chỉ. Mọi việc lớn nhỏ, ông chẳng nề hà vất vả. Khu vườn nhà em dạo trước chỉ có dăm ba cây ổi, cây táo cằn cỗi, bây giờ đã xanh tốt với những dãy chuối, bưởi, cam, nhãn, vải thiều và nhiều thứ cây ăn quả khác. Mùa nào thức ấy, trong nhà lúc nào cũng có hoa quả tươi mới, ngọt ngào. Đó là do công sức của ông đổ ra đã mấy năm nay. Ông em thích làm việc, thích mang lại niềm vui cho mọi người.

Mỗi tháng, hội cựu chiến binh của xã lại họp ở nhà em một lần vì ông em là chủ tịch hội. Gặp gỡ nhau, các ông thường nhắc đến những kĩ niệm vui buồn thời chiến tranh, đến những đồng đội đã hi sinh bằng giọng bùi ngùi, xúc động. Em không thể hình dung ra được người ông giản dị, hiền hậu của em cách đây hơn ba mươi năm đã từng là tiểu đoàn trưởng một tiểu đoàn xung kích trong cánh quân từ miền Đông Nam Bộ tấn công vào giải phóng Sài Gòn. Ngày lễ, ngày Tết, ông em lấy bộ quân phục sĩ quan mới nhất ra mặc, huy chương cài đầy trên ngực, trông oai phong lắm! Được đi bên ông, nắm chặt tay ông, em không giấu nổi vẻ hãnh diện, tự hào trước đám bạn cùng xóm, cùng trường. Em ao ước sau này trưởng thành cũng được vào bộ đội, cầm súng bảo vệ Tổ quốc, sẽ in dấu chân trên khắp mọi miền đất nước như ông nội kính yêu.

Đang mải mê suy nghĩ, chợt em nghe tiếng ông gọi:

-       Đồng chí Hoàng Khôi! Đồng chí đã học bài xong chưa?!

Em đứng bật dậy, dập chân đứng nghiêm, giơ tay chào:

-       Báo cáo thủ trưởng, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ!

Ông dang rộng vòng tay ôm chầm lẩy. em. Hai ông cháu cùng cười vang khiến bà nội đang vo gạo ngoài sàn nước phải ngoái lại nhìn rồi mắng yêu:

-Đúng là ông nào cháu nấy!

Nguồn: