Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9

Thứ năm , 05/03/2015, 04:17 GMT+7
Đề bài: Em hãy viết bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 trong ngày lễ bế giảng năm học và tạm biệt mái trường THCS để lên trường THPT.

Trong nỗi niềm buâng khuâng lưu luyến vì thời gian trôi đi nhanh quá, mới ngày nào các em vẫn còn bỡ ngỡ bước chân vào trường THCS mà mới đây thấm thoát đã ra trường để lên cấp học mới.

Rồi đây, các em sẽ tạm biệt thầy cô, bạn bè,... để lên cấp học cao hơn, bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 thể hiện sự lưu luyến cũng như quyết tâm trên con đường học vấn.

Dưới đây là những bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 để các em tham khảo:

Bài 1. Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 của em Trần Hương Giang:

Kính thưa quí vị đại biểu,  quí thầy cô giáo, cùng toàn thể các bạn học sinh!

Hôm nay, chúng em rất vui mừng và tự hào trước những phần thưởng của bản thân và những kết quả mà thầy trò trường ta đã đạt được trong năm học này. Để có những thành tích ngày hôm nay, thầy cô đã phải đổ bao công sức và tâm huyết của mình, không chỉ  dạy chữ mà còn dạy chúng em làm người. Thay mặt toàn thể học sinh trong trường, em là Trần Hương Giang, học sinh lớp 9/8, xin được gửi đến thầy cô lời biết ơn chân thành nhất. Qua buổi lễ long trọng này, chúng em cũng xin gửi đến các bậc cha mẹ và chính quyền địa phương lời cảm ơn vì đã luôn dành cho chúng em những điều kiện tốt nhất cho việc học tập.

Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9

Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 - ảnh minh họa


Kính thưa quí vị đại biểu,  quí thầy cô giáo, cùng toàn thể các bạn học sinh!

Đối với những học sinh lớp 9 chúng em, những ngày được học, được sống dưới mái trường Nguyễn Huệ thân thương là những ngày tháng tươi đẹp, vô tư và trong trẻo nhất! Bốn năm qua, dưới mái trường này, chúng em đã lớn lên nhờ “ cơm cha, áo mẹ, chữ thầy”. Lặng lẽ, ân tình và gửi gắm biết bao hi vọng, thầy cô đã cho chúng em tri thức, dạy dỗ chúng em nên người. Trường Nguyễn Huệ chẳng khác gì ngôi nhà thứ hai của mỗi chúng em. Nghĩ đến việc phải rời xa nơi này, em buồn lắm…

Đi dọc những hành lang quen thuộc, đưa mắt nhìn ra khoảng trời đầy nắng và gió, em thấy yêu quá những hàng cây bàng,… thấy nhớ làm sao những ngày đầu được thầy cô dìu dắt bước vào trường. Em nhớ lắm tiếng giảng bài trầm bổng và cả lời nhắc nhở nghiêm khắc của thầy cô;  những lúc vui vẻ và cả những giận hờn với bạn bè… Bao lần làm thầy cô buồn, chúng em vẫn chưa nói được lời xin lỗi ; bao công lao dạy dỗ của thầy cô, chúng em vẫn chưa cất nên lời cảm ơn... Rồi mai đây, mỗi học trò lớp 9 rẽ sang một ngả khác nhau, mấy ai có lúc ngoảnh mặt lại mà nhìn những bước chân mình đã đi qua, những vấp ngã được thầy cô nâng đỡ. Nhưng chúng em biết rằng, dù ở nơi đâu, có bạn bè mới, thầy cô mới thì chúng em cũng không thể quên mái trường Nguyễn Huệ dấu yêu này!

Kính thưa quí vị đại biểu. Kính thưa thầy cô thân yêu!

Những ngày này, học trò lớp 9 thường ngồi nán lại dưới tán bàng xanh mát dù trống đã báo tan trường…Chúng em  muốn lưu giữ bóng dáng thầy cô, bè bạn, những hàng cây, ghế đá và lớp học thân quen…Tất cả những hình ảnh này rồi sẽ trở thành kỉ niệm…Em sẽ không còn được ngồi trong lớp 9/8 thân thương, không còn được nghe thầy cô giảng bài hoặc trách phạt, cũng không thể cùng bạn bè ngắm nhìn hoa đậu tây vàng rực, hoa súng tím  biếc mỗi ngày nữa…Chúng em muốn lớn lên nhưng lại không muốn rời xa nơi này. Bây giờ thì em đã hiểu được hai câu thơ mà Chế Lan Viên đã viết:

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn…

Trong những giờ phút cuối cùng trước lúc chia tay, thay mặt cho những học sinh lớp 9, em xin gửi đến các thầy cô những lời cảm ơn chân thành nhất từ tận đáy lòng. Chúng em kính chúc thầy cô cùng quí vị đại biểu luôn mạnh khoẻ, có thật nhiều niềm vui.

Nhớ đến chúng em, đến khoá học 2008- 2012 này, xin thầy cô hãy chỉ giữ lại niềm thương, quên đi nỗi buồn để mái tóc thầy cô đừng thêm sợi bạc…Chúng em xin hứa sẽ cố gắng thi thật tốt trong kì thi tuyển sinh quan trọng  sắp tới để không phụ công dạy dỗ của thầy cô. . .

Xin hãy nhận từ chúng em lời tri ân và tạm biệt!

 

---------------------------------------

Bài 2. Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 của em Nguyễn Thùy Trang:

Kính thưa các quý vị đại biểu!

Kính thưa các thầy cô giáo!

Thưa toàn thể các bạn học sinh thân mến!

Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9

Bài phát biểu cảm nghĩ của học sinh lớp 9 - Ảnh minh họa

Trong buổi lễ trưởng thành của học sinh lớp 9, em rất vinh dự được thay mặt các bạn học sinh nói lên những tâm tư tình cảm, suy nghĩ của mình và của các bạn học sinh lớp 9 trong suốt thời gian học dưới mái trường Nam Tiến  thân yêu. Trước giờ phút chia tay này, em không khỏi bùi ngùi xúc động!

Gửi đến các bạn mến thương,
Lời chia tay với mái trường thân yêu.
Mai đây mỗi sớm, mỗi chiều,
Không còn tới lớp thân yêu nữa rồi.
Xa trường nhớ lắm bạn ơi,
Làm sao không tiếc quãng đời ngây thơ.
Chúng mình biết đến bao giờ,
Mới được tụ họp như xưa vui đùa.
Nhớ những lúc lớp thi đua,
Lao động học tập chẳng thua lớp nào.
Thầy cô không tiếc công lao,
Ân cần dạy dỗ biết bao ân tình.
Đẹp sao là tuổi học sinh,
Cái tuổi lắm chuyện nghịch tinh nhất đời.
Học hành vui thú, thảnh thơi.
Nhớ sao những buổi đi chơi xa nhà,
Làm cho mỗi đứa chúng ta,
Thêm đoàn thêm kết, thật là vui tươi.
Mai đây khi cách xa rồi,
Vẫn còn mãi nhớ tới trường mến yêu .

Kính thưa các quý vị đại biểu!

Kính thưa các thầy cô giáo!

Thưa toàn thể các bạn học sinh!

Khi tiếng ve bắt đầu râm ran, rộn rã, những cây phượng già nở hoa đỏ cả góc trời cũng là lúc báo hiệu mùa hạ đã đến - mùa chia tay tuổi học trò. Ngày bế giảng cũng là ngày mà học sinh lớp 9 phải nói lời chia tay với mái trường THCS Nam Tiến thân yêu, những giọt nước mắt lăn dài, ai cũng cảm thấy tiếc nuối khi ngày mai phải rời xa hàng ghế đá, xa sân trường và bạn bè thân thương. Đâu đây, vẫn còn da diết những lời hát thân thương: “Thời gian đừng như gió mải mê bay miết tới cuối trời, để chúng ta nói với nhau lời chia tay. Ngày dần trôi còn bao giây, ngày chia tay sắp hết rồi, thấy có ai đứng trên sân nhìn hoa rơi...” Phượng về làm nao nao bao kỉ niệm, rồi lại văng vẳng tiếng ve kêu oi ả buổi trưa hè, làm lòng ai háo hức, bâng khuâng sắp phải nói lời chia tay. Vậy mà suốt bốn năm, có những lúc ta vô tình như chẳng biết để mặc loài hoa kia vẫn nở rồi lại vẫn tàn. Để rồi hôm nay khi vô tình nhặt trong trang vở nhỏ cánh phượng khô ai ép ngày nào, ta giật mình, ừ nhỉ, bốn năm rồi... Bốn năm rồi đó và hôm nay là ngày mà những đôi chân bé nhỏ còn được tự do vô tư tung tăng dọc những lối nhỏ thân quen, cho ta gửi những lời tha thiết chia tay mái trường, chia tay thầy cô cùng những người bạn thân thương.

Kính thưa thầy cô, cho chúng em được thưa một tiếng con, được cảm tạ công ơn của thầy cô đã chắp cánh cho chúng con bay cao bay xa. Bốn năm qua được thầy cô tận tình dìu dắt, được uốn nắn nâng niu từ đôi tay, khối óc của thầy cô - những người lái đò thầm lặng đã đưa chúng con tới bến bờ của tri thức. Cho con được cảm ơn tất cả! Cho con cảm ơn thầy cô, người đã dạy chúng con tìm được nghiệm đúng trong vô vàn giá trị của cuộc đời, cho chúng con tìm đúng được đường đi trong những bài toán khó. Cho con cảm ơn thầy cô dạy Lý đã truyền lực hấp dẫn cho những bài toán điện, mang ánh sáng đến soi đường cho con bước hôm nay. Những chất xúc tác mà thầy cô dạy Hoá đã giúp con sớm hoàn thành phản ứng hoá học tạo ra sản phẩm là hai chữ "nên người". Cảm ơn thầy cô dạy Sinh đã cho chúng con biết sinh giới được tiến hoá từ chung nguồn gốc, là con người phải biết yêu thương lẫn nhau. Văn học đã dạy cho con biết yêu những điều bình dị nhất: từ lòng yêu người thân, bạn bè, thầy cô cho đến tình yêu quê hương đất nước. Cảm ơn thầy cô đã cho chúng con được tự hào là con cháu Lạc Hồng của ngàn năm văn hiến với những trang sử hào hùng, chói lọi. Không thể nào quên được thầy cô dạy Địa - những người đã cho chúng con biết Việt Nam là một dải hình chữ S tươi đẹp vô cùng. Cảm ơn thầy cô dạy Họa đã cho chúng con biết phác họa những nét đẹp của cuộc đời. Cảm ơn các thầy cô dạy Nhạc đã mang lại cho chúng con những hương vị của cuộc sống bằng những nốt nhạc bay bổng. Và cả tiếng anh nữa, cảm ơn thầy cô đã dạy chúng con nói những lời yêu, ghét, mừng, vui để ngày mai hội nhập. Nhưng thưa thầy cô cho con xin lỗi, không hiểu vì sao hôm nay, từ "goodbye" con lại đánh sai dấu nhấn. Cảm ơn tất cả thầy cô đã mang cho chúng con những bài học dạy làm công dân tốt, những công nghệ của tương lai và những cách lập trình nên cuộc sống. Con vẫn nhớ những giờ thể dục và xin cảm ơn thầy đã rèn luyện những đôi chân, những bàn tay được rắn chắc hơn, khéo léo hơn để mai này chúng con xây dựng đất nước. Và cho chúng con xin được gửi lời cảm ơn đến bác bảo vệ đã mang lại yên bình cho những giờ học của chúng con.

Kính thưa thầy cô, vậy là chúng con cũng sắp xa ngôi trường này. Biết bao giờ con lại được lau bảng cho thầy cô để được ngắm những hạt phấn bay bay trên những mái đầu đã bạc. Không biết khi nào con mới lại được thấy đôi chân vẫn lặng lẽ, tất tả suốt những mùa thi. Có lẽ chẳng bao giờ con còn bị thầy cô cốc đầu vì tội liếc bài bạn và chẳng còn những lần thầy trò ta hát vang những bài ca đi cùng năm tháng... Thời gian trôi nhanh thật đấy! Biết bao giờ sẽ trở lại trường khi ngày mai chúng con mỗi người một hướng, những ngôi trường mới đang đón đợi chúng con. Một lần nữa cho con được cảm ơn tất cả!

Ngày mai, hãy tin tưởng rằng rồi sẽ có lúc chúng ta được trở lại nơi này ngắm những hàng phượng vĩ ta trồng hôm nay lớn lên che mát cả một góc trời kỉ niệm.

Nam Tiến thân yêu! Ta đi rồi ta nhớ trường lắm, không biết trường có còn nhớ ta, nhớ những cô cậu học trò, những mùa mưa cổng trường ướt những vạt áo trắng, những ngày xuân hoa bàng rơi đầy tóc những giờ thể dục. Ta sẽ tạm biệt mái trường hôm nay trên đôi chân vẫn còn âm vang những bài hát sân trường, những kỉ niệm khó phai mờ về tiết học cuối cùng, để rồi mai sau trở thành những công dân tốt, đem kiến thức phục vụ cho nước nhà.

Cuối cùng thay mặt cho toàn thể các bạn học sinh lớp 9, em xin gửi lời kính chúc sức khoẻ, hạnh phúc tới các quý vị đại biểu, các thầy cô giáo và các bạn. Một lần nữa em xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến công ơn dạy dỗ của các thầy cô!                                                        

“Dù cho tung cánh muôn phương
Ơn thầy, tình bạn, nghĩa trường không quên”

Em xin chân thành cảm ơn!

Nguồn: